📖 CHƯƠNG 4
Đêm nay trăng cực kỳ sáng.
Ánh trăng trong trẻo lạnh lẽo chiếu rọi lên cây ngô đồng già trong viện, tựa như phủ lên một lớp sương trắng.
Ta lén ăn đêm xong đi về, ngang qua sân viện, bước chân bất giác khựng lại.
Dưới ánh trăng lạnh lẽo, Trữ Cảnh vận một thân hồng y, đi chân trần đứng trên mặt phiến đá xanh.
Dáng người hắn rất cao, làn da dưới sự tôn lên của sắc đỏ rực rỡ lại càng nhợt nhạt vô cùng. Hắn tay cầm một thanh trường kiếm, ánh mắt nhìn về phía ta.
Màu tím trong đồng tử đậm đến mức gần như hóa đen, khiến người ta hoảng hốt trong lòng.
Tần Phong không biết từ lúc nào đã xuất hiện sau lưng ta, giọng nói đè xuống cực thấp:
“Thái úy lại bị mộng du rồi, cô nương vẫn là đừng qua đó thì hơn. Từng có người lúc này mạo phạm Thái úy, liền bị ngài ấy một kiếm đâm xuyên tim..."
Mũi kiếm của Trữ Cảnh lóe lên hàn quang.
Nhưng mà đêm thu gió lạnh lẽo thế này.
Vốn dĩ thân thể hắn đã yếu ớt, ho lao quanh năm, lại còn đi chân đất.
Ta mặc kệ Tần Phong cản trở, cất bước đi qua đó.
Hắn nhìn ta đến gần, sắc tím trong mắt càng lúc càng sâu, như muốn hút người ta vào trong.
Bàn tay nắm kiếm của hắn buông thõng bên hông, các đốt ngón tay hơi động đậy.
Kỳ lạ là, ta lại không hề cảm thấy sợ.
Chúng ta từ nhỏ lớn lên bên nhau, máu mủ ruột rà, cốt nhục chí thân.
Ta không tin đệ ấy sẽ làm hại ta.
Từng bước một, ta đi đến trước mặt Trữ Cảnh, dang hai tay ôm lấy hắn.
Trên người hắn lạnh toát, cả người cứng đờ.
"Tiểu Bổng Tử," ta khẽ gọi, "Tỉnh lại đi, ta là tỷ tỷ của đệ đây."
Hắn không nhúc nhích.
"Đệ không được cầm kiếm đâm ta đâu đấy." Ta vùi mặt vào ngực hắn, giọng nói rầu rĩ, "Bằng không nếu đệ tỉnh lại, chắc chắn sẽ hối hận cả đời. Nương ở dưới suối vàng cũng sẽ không tha cho đệ đâu, biết chưa..."
Hắn vẫn không nhúc nhích.
Ta ôm hắn, cảm nhận được nhịp tim hắn đập rất nhanh, cách một lớp y phục mỏng manh, từng nhịp từng nhịp đập vào bên tai ta.
"Bên ngoài lạnh lắm, đệ lại không mang hài," ta buông hắn ra, cúi đầu nhìn đôi bàn chân trần của hắn, mu bàn chân đã lạnh đến trắng bệch, "Lát nữa đổ bệnh thì lại phải uống thuốc đắng đấy."
Ta nắm lấy tay hắn.
Bàn tay hắn rất lạnh, các khớp xương rõ ràng, chỗ đốt ngón tay hơi ửng đỏ.
"Cùng tỷ tỷ về phòng được không?" Ta nắm chặt tay hắn, "Tỷ tỷ ngủ cùng đệ, hát ru cho đệ nghe có được không?"
Trữ Cảnh cúi đầu nhìn ta.
Thứ sâu không thấy đáy trong đôi mắt kia dần dần tan đi, để lộ ra một chút ánh sáng le lói bên dưới.
Hắn đưa tay lên, khẽ vuốt ve khuôn mặt ta.
Đầu ngón tay lạnh buốt, động tác lại nhẹ nhàng đến kỳ lạ.
Sau đó hắn từ từ tựa trán lên vai ta, cả người giống như bị rút cạn xương cốt, mềm nhũn dựa sát vào.
Lại giống như đã ngủ thiếp đi.
Ta vội vàng gọi Tần Phong, cùng nhau đỡ hắn vào trong phòng.
Nhìn Trữ Cảnh ngủ say trên giường, ta thở phào nhẹ nhõm.
Nhưng cũng không dám rời đi, nằm gục bên mép giường hắn ngủ gật.
Không hề hay biết, nam nhân trên giường đã từ từ mở mắt, lẳng lặng nhìn ta.
Ngày tháng cứ thế bình yên trôi qua từng ngày.
Trữ Cảnh không cho phép ta xuất phủ.
Hắn nói hiện tại hắn có rất nhiều kẻ thù, khó tránh khỏi sẽ có kẻ mượn thân phận của ta để uy hiếp hắn, hoặc gây ra sóng gió.
Kinh thành rốt cuộc cũng khác xa chốn thôn quê của chúng ta, tình thế rất phức tạp.
"Tỷ cứ ngoan ngoãn ở trong phủ đi." Hắn nói, "Thiếu thứ gì thì sai người đi mua."
Ta gật đầu.
Dù sao thì ta cũng chẳng thích ra ngoài.
Trong phủ cái gì cũng có, không lo cái ăn cái mặc, lại có người hầu hạ, tốt hơn ở quê nhiều.
Nhưng thời gian lâu dần, rốt cuộc cũng có chút bức bối.
Trữ Cảnh trầm ngâm một lát, quyết định cùng ta ra ngoại ô câu cá dã ngoại.
Hắn dường như vô cùng căng thẳng, canh giữ ta không rời nửa bước.
Chỉ khi nhìn thấy ta câu được cá lớn, vui sướng đến mức ngã ngửa ra sau, khóe miệng hắn mới miễn cưỡng nở một nụ cười mờ nhạt.
Trên đường trở về, chúng ta ngồi trong kiệu.
Trữ Cảnh ngăn cản động tác vén rèm của ta.
Sắc mặt khó hiểu.
Đột nhiên, một tiếng xé gió sắc nhọn vang lên.
Một mũi tên lông chim phá không bay tới, đâm thủng rèm vải, lao thẳng về phía hắn.
Đầu óc ta hoàn toàn trống rỗng.
Cơ thể ta trước khi kịp phản ứng, đã nhào qua chắn trước người hắn.
"Cha nó chứ," ta tuyệt vọng lẩm bẩm, "Ta còn chưa hưởng thụ đủ những ngày tháng tốt đẹp mà..."
Bỗng một sức mạnh lớn kéo giật ta ra, trong lúc trời đất quay cuồng, ta bị ném sang một bên kiệu.
"Phập" một tiếng.
Ta mở mắt ra, phát hiện sắc mặt Trữ Cảnh trắng bệch, mũi tên kia cắm ngập vào vách kiệu phía sau hắn, đuôi tên vẫn còn đang rung lên bần bật.
Trên cánh tay hắn thấm ra một vệt đỏ thẫm, máu men theo cánh tay chảy xuống, nhỏ tong tong trên mặt đất.
"Gia, ngài không sao chứ?" Tần Phong thò đầu vào trong kiệu, căng thẳng hỏi, "Thích khách chỉ có một tên, thuộc hạ đã phái người đuổi theo rồi."
Trữ Cảnh gật đầu, nhưng ánh mắt vẫn nhìn ta chằm chằm.
Môi mấp máy, lại không phát ra tiếng.
Cái tên ngốc này, thời khắc mấu chốt lại đẩy ta ra, bản thân suýt chút nữa là mất mạng, may mà chỉ bị thương ở cánh tay.
"... Tại sao?" Hồi lâu sau, hắn mới cất tiếng.
"Cái gì mà tại sao?" Ta sốt ruột kiểm tra vết thương cho hắn, giục phu xe mau chóng quất ngựa đi nhanh.
Trữ Cảnh mím môi, nhưng cũng không gặng hỏi thêm nữa.
Sau ngày hôm đó, Trữ Cảnh ân cần với ta hơn rất nhiều.
Không còn vẻ không cam lòng như trước kia nữa.
Ta vừa ngồi xuống, trà đã được bưng lên. Ta vừa ngả lưng, tay hắn đã nâng lên bóp vai cho ta. Ta ngáp một cái, hắn liền tự giác đổi cho ta một quyển thoại bản khác, lại bưng thêm một đĩa táo chua mứt để ta tỉnh táo.
Động tác bóp vai đấm lưng cũng trở nên vô cùng thuần thục, hầu hạ ta đâu ra đấy.
Ta cực kỳ hài lòng với sự tiến bộ của hắn.
Hôm nay, hắn đang đấm chân cho ta.
Trước mắt ta bỗng nhiên lướt qua mấy dòng đạn mạc:
【A a a nữ phụ nhận nhầm người rồi, đây chính là đại phản diện hung thần ác sát đó, người c.h.ếc trong tay hắn không có một ngàn thì cũng có đến hàng trăm.】
【Trước đây từng có nữ tử giả làm đồng hương của hắn để tự tiến cử chăn gối, chớp mắt liền bị hắn xem là tế tác mà xử tử, một chút thương hương tiếc ngọc cũng không có.】
【Phản diện nổi tiếng là kẻ có thù tất báo, ngươi làm hắn xước một tấc, hắn diệt cả nhà ngươi. Giun đất cũng phải chẻ dọc làm đôi, lòng đỏ trứng gà cũng phải lắc cho tan nát.】
【Nữ phụ thế mà dám sai hắn bóp vai đấm lưng, có mọc thêm mấy cái đầu cũng không đủ cho hắn chặt đâu.】
【Điểm mấu chốt nhất là, đệ đệ ruột của cô ta lại chính là người trong lòng của nữ chính Hứa Thanh Lăng, nữ chính sau này gả cho đệ đệ ruột của cô ta đó a a a!】
Ta cứng đờ cả người.
Vừa cúi đầu xuống, liền chuẩn xác chạm phải đôi mắt thâm trầm của nam nhân nọ.
Hắn mang một vẻ mặt vô cùng ngoan ngoãn:
“Sao vậy tỷ tỷ? Lực đạo không đủ sao?"
