📖 CHƯƠNG 3
Sống chung với Trữ Cảnh lâu rồi, ta mới biết hắn thích "tự tìm đường c.h.ếc" đến mức nào.
Thân thể đã chẳng ra làm sao rồi, thế mà cả ngày còn uống rượu.
Nửa đêm ta thức dậy đi vệ sinh, luôn thấy thư phòng hắn sáng đèn, trên cửa sổ hắt lên cái bóng hắn ngồi cô độc, tay nắm chặt nậm rượu.
Ngày thứ năm ta đến đây, liền sai người bê hết đống rượu đó vào phòng mình.
Hắn đứng ở cửa nhà kho, nhìn từng vò rượu bị khiêng đi, sắc mặt âm trầm đến mức có thể vắt ra nước.
"Ngươi... ngươi..."
"Đợi thân thể ngươi khỏe lại, muốn uống thế nào thì uống." Ta nhíu mày, bước tới sờ sờ bụng hắn.
Cứng ngắc, cơ bụng từng múi từng múi, giống hệt như cái ván giặt đồ.
"Săn chắc thì săn chắc thật, có điều hơi gầy một chút."
Ta lại nắn nắn eo hắn, quả thực gầy nhom, sờ được cả xương sườn.
Cả người hắn cứng đờ.
Ta chẳng thèm để ý, tiếp tục nói:
“Khẩu vị của ngươi dở quá, ta làm chút đồ hồi nhỏ ngươi thích ăn cho nhé."
Ta chớp chớp mắt với hắn.
Đệ đệ lúc nhỏ ngoan ngoãn nghe lời ta như vậy, cũng là nhờ vào tài nấu nướng tuyệt hảo này của ta đấy.
Cha nương đều là người thô kệch, chuyện ăn uống toàn là làm qua loa cho xong bữa.
May mà ta chịu khó thay đổi làm nhiều món ngon, mới dụ dỗ được đứa đệ đệ háu ăn này khăng khăng một mực nghe lời mình.
Vào đến nhà bếp, ta xắn tay áo lên bắt đầu nhào bột.
Hôm nay Trữ Cảnh lại phối hợp lạ thường, ngồi ngoan ngoãn trong sân chờ đợi.
Trời ngả về chiều, ta bưng bát canh ngật đáp thơm nức mũi lên bàn.
Từng miếng bột trắng trẻo mập mạp, trong nước canh nổi lên hành lá non và vân trứng gà, khiến người ta cồn cào ruột gan.
Ta nghe thấy Tần Phong nuốt nước bọt cái "ực".
Trữ Cảnh ngồi trước bàn, chằm chằm nhìn bát canh, nửa ngày vẫn không động đũa.
"Nếm thử xem." Ta đưa thìa cho hắn.
Hắn nhận lấy, múc một thìa đưa vào miệng.
Đột nhiên khựng lại.
"Sao rồi? Mùi vị có giống ngày xưa không?" Mắt ta sáng long lanh:
“Lúc nhỏ đệ vì cầu xin ta nấu cho một bát canh này, mà tự nguyện làm người hầu cho ta ba ngày. Nào là giặt giũ, nào là cắt cỏ cho heo ăn, người thì bé tí mà bận rộn xoay như chong chóng, lại còn phải bưng trà rót nước, bóp vai đấm lưng cho ta..."
Trữ Cảnh nhai chầm chậm, ánh mắt dần trở nên phức tạp.
Rất lâu sau, hắn ngẩng đầu nhìn ta, từ từ mở miệng:
“Cũng được."
Ta chỉ nghĩ là hắn đang ngại ngùng.
Dù sao bây giờ hắn cũng làm đại quan rồi, đâu thể nào cứ háu ăn như hồi bé mãi được.
"Chỉ cần ngươi ngoan ngoãn nghe lời tỷ tỷ, sau này mỗi ngày ta đều nấu cho ngươi ăn."
Ta cười tủm tỉm nói.
Trữ Cảnh cụp mắt, nhìn bát canh.
Nhẹ nhàng "Ừm" một tiếng.
Đêm đó, ta buồn ngủ mơ mơ màng màng, định xuống bếp tìm chút đồ lót dạ.
Đi ngang qua thư phòng, vô tình nghe thấy Tần Phong lên tiếng.
"Gia mồ côi từ nhỏ, đến cả phụ mẫu ruột còn chưa từng gặp mặt, lấy đâu ra tỷ tỷ chứ?"
Ta ngáp một cái, theo bản năng áp tai vào cửa, muốn nghe cho rõ.
Bên trong yên lặng một lát, sau đó truyền ra giọng của Trữ Cảnh.
Trầm thấp, không nghe ra cảm xúc gì:
“Ta tự có dự tính."
Dự tính?
Dự tính ăn cái gì?
Ta thấy kiếm thuật của Trữ Cảnh rất cao siêu, liền quấn lấy hắn đòi dạy vài chiêu phòng thân.
Hắn liếc ta một cái, không nói gì, kéo ta ra sân, bắt ta đứng trung bình tấn.
Mặt trời chói chang, ta đứng đó, hai chân mỏi nhừ muốn rụng.
Hắn chắp tay sau lưng đứng một bên, mặt không cảm xúc nhìn ta.
"Chân dang rộng ra chút nữa."
"Lưng thẳng lên."
"Giơ tay lên."
"Đừng động đậy."
Ta hoàn toàn có cơ sở để nghi ngờ hắn đang cố tình trả thù.
Chỉ kiên trì được chưa tới nửa tuần trà, ta đã chịu không nổi, hai chân mềm nhũn ngã quỵ xuống đất.
"Không học nữa không học nữa," ta lồm cồm bò dậy, nóng quá liền xắn tay áo lên, "Sau này có đệ ở đây, chắc cũng chẳng có ai dám bắt nạt ta... hắc hắc."
Lời còn chưa dứt, hắn bỗng nhiên vươn tay, nắm chặt lấy cổ tay ta.
Trên cẳng tay ta có một vết sẹo to bằng miệng bát, gớm ghiếc nằm bám ở đó, bao nhiêu năm rồi cũng không mờ đi.
"Vết thương này giống như bị hung thú cắn..." Trữ Cảnh trầm giọng nói, ngón cái khẽ vuốt ve vết sẹo.
Ta cười cười:
“Đệ quên rồi sao?"
Đệ đệ sở dĩ nghe lời ta như vậy, là vì ta từng cứu mạng nó từ trong miệng sói.
Năm đó chúng ta mới bảy tám tuổi, vì tham ăn nên lên núi bẻ măng.
Trên núi mùa xuân có dã lang, chúng ta không biết, chỉ cắm cúi bẻ măng. Vừa ngẩng đầu lên thì thấy con sói đã đứng cách đó ba trượng, đôi mắt xanh lè chằm chằm nhìn chúng ta.
Ta kéo đệ ấy bỏ chạy, nhưng chạy không thoát.
Con sói lao thẳng về phía mặt đệ ấy, ta đẩy đệ ấy ra, dùng cánh tay để đỡ.
Cú cắn đó khiến ta đau đến mức suýt ngất đi.
Máu chảy ướt đẫm nửa cánh tay, thịt cũng lòi cả ra.
Đệ đệ dọa cho khóc ré lên, ta lại ôm chặt lấy đệ ấy, dồn sức đá văng con sói ra.
Sau đó thợ săn trong thôn chạy đến, bắn c.h.ếc con sói.
Từ đó về sau, đệ ấy luôn lấy ta làm đầu, khăng khăng một lòng nghe lời ta.
Nghe ta kể xong.
Trữ Cảnh nhìn ta thật sâu.
Trong đôi mắt màu tím sẫm kia, chợt lóe lên một tia cảm xúc.
Ta thế mà lại đọc ra được một chút khát vọng... và ghen tị.
Ghen tị ư?
Ta đang định hỏi hắn làm sao vậy, thì hắn đã buông tay ra, dời mắt đi chỗ khác.
