📖 CHƯƠNG 6
sau đã được Tấudâng chươnglên luậntrước tộimặt phủHoàng Tĩnhthượng. Quốc công, năm ngày
kịp khí, đen, tiêu mưu lời hủy đồ khai Bứcđược làm của thứlục phản", nhân nhất,soát đính chứng, tốtừ kèm còn cáobiệt sổ có Thẩmviện sách cả Nghiễncủa giao khuôn "lénThẩm dịch đúc đúcNghiễn. ở chưa binh chợ
cáo người nói nợ của buộc nhà rằng cờ ông đầy không phủ bạc Bứcta. máu nghiêm, Quốc của thứ và dung công huynh hai, nước túng cậy trưởng tố mắt con thế Liễu cáo của trai ép Y Tĩnh ông hành người, Y, Quốc chủ hung", bức cùng công sòng đính tử với "quản bài kèm muội lời giáo —— giấy phu
lể thiếp con chính ngay của diệt gái tay cả phụ thê, bị Thẩm Bứckhi mẫu ép ép Nghiễn thứđã Liễu hồ làm viết, ba,mang Y chính thiếp, còn tốthai Y thất", phủ có cáocũng ở đính Quốc cả Quốckhông cổng kèm công lời côngcho thành bức ỷ khóc phumột —— hưu thế lóc nhândanh nói thư hiếp kể "sủngphận. rằng do người,
nào cũng chém Barớm bứcmáu. tấu chương, giống như ba thanh đao, nhát
triệt để.Hoàng đế nổi trận lôi đình, hạ lệnh điều tra
từ trong ra Cẩmngoài yròng vệrã baoba vâylần. phủ Quốc công, lùng sục
cờLiễu bạcY đãY Xưởng khớp, "âm lén ngay thầm đúc cả mang binh lời thai" khí khai cũng đã của đã tìm lang lấy thấy, trung được. giấyvề nợviệc
Chứng cứ rành rành như núi.
ba ngàn dặm.Tước bỏ tước vị, tịch thu gia sản, lưu đày
tuyết lớn nhất Ngàykể thánhtừ chỉkhi banvào xuống,đông. kinh thành đổ một trận
phủ lại, nhìn ra đứng Cẩm ngoài. trêny Ta lầu vệ che hai khiêng chiếc của từng ô quán món cán trà từng ngọc đối món mà diện đồ nương phủ từ thân Quốc trong để công,
gấmsự vóc...sạch bàysẽ Đồ la vô cổ liệt ngần. thưtrên họa,nền vàngtuyết, bạctrắng châuxóa báu,một lụamảng, làthật
khóa bằng xích Thẩmsắt Nghiễnáp chỉgiải mặcra áongoài. mỏng, đi chân trần, bị
Hắn ngẩng đầu, nhìn thấy ta.
phố,nhau. cách ba Cáchnăm mộtvĩnh mànviễn tuyếtkhông rơithể lảquay tả,lại, cáchchúng mộtta connhìn
nhưngđảo Cẩmngã ynhào Hắn vệ xuống hé vung nền miệng, roi tuyết, dường quất làm như mạnh bọt muốn lên tuyết nói lưng văng điều hắn, tung gì hắn tóe. đó,lảo
Ta quay người bước xuống lầu.
đi gặp hắn "Tiểumột thư,"lát Dươngsao?" Liễu che ô đuổi theo, "Người... không
"Gặp ai cơ?" Ta hỏi.
Dương Liễu cắn cắn môi:
người."“Thẩm... Nhị công tử. Hắn vừa nãy, vẫn luôn nhìn
công, tronggì tiếng là mànhắn xào những tuyết,dễ xạc, "Kẻ tháng bông dàng "Thứ hắn ngày tuyết có hắn nhìn cẩm rơi được, nhìn không y lả rồi là phải ngọc tả lại tước là thực, trên tự vị ta." là mặt tay của Ta tất ô, đánh phủ bước thảy phát mất." Quốc vàonhững ra
"Nhưng mà..."
"Ngươiđiều cógì cònkhông?" "Dươngnhớ, Liễu,"lúc tanương dừngta bước,ra quayđi, đầuđã nhìndặn nàngdò ấy,ta
Vành mắt Dương Liễu đỏ hoe:
chính là khởi “Nôđầu tỳcủa nhớ.sự Phuxui nhânxẻo." nói, xót thương nam nhân,
vềxót phíathương, trước,là "Đúng "Cho thua vậy." nên rồi." Tata mỉmkhông cười,thể xoayxót ngườithương. tiếpVừa tụcmềm bướclòng
tơtới lụatừ mớiKiềm Mùa mở Châu. xuânở baGiang nămNam, sau,ta tạinhận hậuđược việnmật củathư tiệmgửi
Bức thư do Trần chưởng quỹ viết, rất ngắn gọn.
thứ hai.Liễu Y Y đã bệnh c.h.ế.c vào năm lưu đày
thânliền thểlấy yếumạng. Kiềmớt Châuquen khổsống ảitrong lạnhnhung giá,lụa, ảmột tatrận lạiphong làhàn
cũng chẳng có.Lúc c.h.ế.c, bên cạnh đến một tấm chăn đàng hoàng
đá ở hầm Thẩmmỏ Nghiễnsuốt lêhai lếtnăm. một cái chân thọt, đi đào
vùi ở bên Mùatrong, đônglúc nămbới ngoái,ra hầmđược mỏthì sập,đã hắntắt bịthở. chôn
ta,không gàocòn thétphát Nghe suốt ra nói một được trước đêm, âm lúc mãi thanh c.h.ế.c cho nào hắn đến nữa. luônkhi miệnghọng gọikhản tênđặc,
đã "đột ngột Mẹphát chồngbệnh" ngaymà trongqua đêmđời. bị tịch thu gia sản
rải dịch hiển rác bệnh, hách ở không khi Quốcnhững ráng xưa, côngvùng trụ nay giarừng được chỉ trênthiêng đến còn đườngnước Kiềm lại lưuđộc Châu. một đàychẳng Phủ đống thìai Tĩnh xương nhiễmhay Quốc khô, phảibiết. công
Ta gấp thư lại, bước ra hiên nhà.
trong rộ,hơi thành lòng nhữngấm một bàn cánhcủa lớp Gốc tay, hoa ngày dày hải cánh rơi xuân. đặc. đườnghoa rụng Ta Tâytrắng trước nhặt Phủphớt bài lấy tronghồng, vị một sânmềm của cánh đangmại, nương hoa, kỳmang thân, đặt nởtheo phủ
Dương Liễu khẽ hỏi:
Quốclại công...không?" quan “Tiểuphủ thư,đã nhữngtrả cửalại tiệm,rồi, điềnchúng trangta kiacòn củamuốn phủgiữ
sinh." thànhdạy thiệncác đườngnàng "Giữ." đi. biết Ta Thu chữ, tung nhận tính cánh những toán hoa nữ sổ bay tử sách, theo không dạy chiều chốn nghề gió, dung mưu "Sửa thân,
"Nghề mưu sinh?"
khi rấthơn được, các xanh,nữa tính nàng mâycòn sổ "Ừm." ấy trôi sống sách Ta dẫu rất thật cũng đưa rời nhẹ, tốt." được... mắtxa "Thêu Tóm nhìnnam hoa lại vềnhân cũng phải nơivẫn được, dạy xacó dệt cho xăm,thể vải đến trờisống, cũng
vậy.Giống như năm xưa, nương thân đã từng dạy ta
xếp.Dương Liễu vâng dạ một tiếng, quay người đi sắp
đếnmột khisắc tàvàng Ta dương nhàn đứng buông nhạt. mộtxuống, mìnhnhuộm dướilên hiênnhững rấtnụ lâu,hoa mãihải chođường
sột soạt.Gió thổi tới, lật mở những trang sổ sách kêu
đã Thưtháng dong được Cácsau. buồm đả vào ra Trangthông, năm hải mớiđội tới: cảng, nhất,thuyền Phía tuyến làxuất Bắc đường kếngoại chạm giao hoạchcũng đến thương mởsẽ biên với rộngnhổ ải, Tây củaneo phía Vực Cẩmvào Nam
chỉ thuộc về Cònchính cáibản tênthân củata. ta, Lục Nguyên, rốt cuộc cũng
"Người có nhìn "Nương,"thấy takhông?" đứng trước bài vị, nhẹ nhàng cất lời,
chưa từng biến "Tathành khônggông hềxiềng vứtcủa bỏbất cốtcứ khíai." của người, cũng
chỉ dạy, sống "Tamột sẽđời mangthật theotốt." tất cả những gì người đã
rơi trên ba Hoachữ hải"Cẩm đườngThư lạiCác". rụng xuống một cánh, vừa vặn
cánh hoa, rất Tamềm đưamại, tayrất gạtấm đi,áp. đầu ngón tay chạm vào
<Hoàn>
