Menu

📖 CHƯƠNG 9

~6 phút đọc1.105 từ9/9 chương

Nghe nói, năm đó mẫu thân ta không muốn chấp nhận hắn, đặc biệt chê bai hắn. Chính hắn đã dùng thủ đoạn trước, lừa mẫu thân ta mang thai ta. Sau đó, khi mẫu thân ta định rời đi, hắn lại khóc lóc nước mắt nước mũi đầm đìa cầu xin mẫu thân ở lại, nào là đòi uống Hạc đỉnh hồng, nào là đòi cắ--t cổ, đe dọa hoàng tổ mẫu, mẫu thân ta sợ ép chế-t hắn nên mới đồng ý ở bên hắn...

À, những điều trên đều do Phương Vận cô cô lén kể cho ta nghe. Dù sao đây cũng là "bí sử" của Hoàng đế.

Phải rồi, mẫu thân ta chính là vị "Đế sư" tài năng lừng danh năm xưa - Chu Cẩn Niên.

Năm đó, sau khi việc nàng nữ giả nam trang làm quan trong triều bị bại lộ, đã gây náo động lớn. Nhưng phụ hoàng ta không sợ. Dù sao, hắn dám vì mẫu thân ta mà uống Hạc đỉnh hồng, nhưng có đại thần nào dám vì ngăn cản hắn phát điên mà đe dọa uống Hạc đỉnh hồng đâu!

Trên đời này, kẻ chân không không sợ kẻ có giày, kẻ liều mạng không sợ kẻ tiếc mạng...

Phụ hoàng yêu mẫu thân ta đến mức nào, thực ra chỉ cần nhìn tên của ta là biết. Đúng là kẻ si tình!

24 Ngoại truyện 2 - Minh Kiêu

Lần đầu gặp tiên sinh, ta đã thấy rất choáng ngợp. Hắn đẹp đến mức không giống người thật. Nhưng ban đầu chỉ ngưỡng mộ tài học của hắn. Đến năm mười sáu tuổi, ta mới dần nhận ra, sự ngưỡng mộ của ta đối với tiên sinh đã thay đổi bản chất.

Mỗi ngày gặp hắn vẫn cảm thấy chưa đủ. Ban đêm không kìm được nhớ hắn, nghĩ về hắn. Mỗi lời nói, hành động của hắn đều khiến tim ta rung động...

Ta cũng từng nghĩ, phải chăng ta thực sự thích nam sắc?

Nhưng ta đã thử. Những nam tử khác... thực sự khiến ta ghê tởm!

Không thể nào. Đó chỉ là vì, ta thích tiên sinh, không liên quan đến việc người là nam hay nữ. Ta thích chính là "hắn". Độc nhất vô nhị, không thể thay thế, vượt trên cả giới tính.

Những năm đó, ta từng bước bố trí, cuối cùng đăng cơ làm đế. Tháng thứ hai sau khi đăng cơ, ta đến tuổi trưởng thành. Triều thần và Thái hậu đều thúc giục ta chọn phi. Ta lấy cớ triều mới bận rộn để từ chối. Nhưng lúc đó, ta nghĩ, nếu hắn là nữ tử thì tốt biết mấy?

Dù ta muốn tùy ý làm bậy, nhưng tiên sinh không thể. Tiên sinh như gió thanh trăng sáng, đáng được vạn người ngưỡng mộ, làm sao ta có thể vì dục vọng của bản thân mà kéo hắn rơi khỏi thần tọa, vấy bẩn ô uế, chịu người khinh rẻ?

Ta đem tình cảm ngày càng sâu đậm chôn sâu trong lòng.

Ta nghĩ, làm thầy trò một đời, làm quân thần một kiếp, có hắn bên cạnh, ta cũng nên biết đủ. Nào ngờ, trời có mưa gió bất ngờ, lại là mưa gió giúp ta...

Độc của ta, lại chính là tiên sinh giải.

Ta còn tưởng đó là giấc mơ tham lam của mình, trong lúc ý thức mơ hồ, thấy được tiên sinh, mơ thấy cũng là tiên sinh.

Trong điều mà ta tưởng là giấc mơ xấu hổ đó, ta đã quá tham lam với hắn, quá càn rỡ với hắn...

Nhưng, trời giúp ta. Hắn lại là nữ giả nam trang!

Nam nhi từng xa cách ngày nào, khi khoác lên mình trang phục nữ nhi đã lập tức biến thành một giai nhân tuyệt sắc.

Từ khi ta biết được nàng ấy là nữ nhi, hơn nữa đang mang thai, ta đã từng nghi ngờ về "giấc mộng" mà ta tưởng rằng mình đã trải qua.

Sau đó, nàng ấy nói cha của đứa trẻ tên là "Diệp Mộc". Lúc ấy, ta phẫn nộ bỏ đi, ngồi một mình, lòng đau như cắt, cầm bút viết xuống hai chữ đó. Hai chữ khiến ta ghen tị đến cực điểm!

Thế nhưng, khi ta nghiến răng nghĩ đến, chợt nhận ra chữ Diệp... cũng có thể là Nguyệt? Nguyệt trong Nhật Nguyệt Minh. Còn chữ Mộc thì càng trùng hợp…

Ta liền đi tìm Phương Vận.

Lúc đó, Phương Vận đã nhiều ngày không gặp nàng ấy, vô cùng lo lắng. Ta chỉ cần dụ dỗ một chút đã khiến Phương Vận tiết lộ sự thật. Quả nhiên... quả nhiên đêm đó là thật!

Sau đó, ta đi tìm nàng. Nàng rất kinh ngạc khi ta biết được sự thật. Nàng không muốn thừa nhận tình cảm với ta, ta cũng không ép buộc. Dù sao đối với ta, việc nàng ấy là "nữ nhi" đã là ân điển lớn nhất, lớn nhất của trời cao ban tặng... Ngày tháng còn dài, chỉ cần giữ nàng bên cạnh, nàng sẽ là của ta.

Tuy nhiên, ta vẫn tính sai... Có người tố giác, chuyện này không thể giấu được nữa. Triều thần dâng tấu, muốn nàng phải chế-t. Thật buồn cười!

Cho dù ta chết-, ta cũng không để nàng chế-t!

Đương nhiên, bọn chúng phải chế-t trước!

Đáng tiếc, cơn thịnh nộ của ta trên triều đường khiến mẫu hậu sinh lòng sợ hãi. Bà ấy đã cho người đưa Chu Cẩn Niên đi. Chỉ một chút nữa thôi, ta đã thực sự để vuột mất nàng.

Nếu không phải lúc lên triều ta luôn cảm thấy bất an. Nếu không phải ta vẫn kịp quay về tẩm điện. Thì có lẽ, bọn ta đã thực sự lỡ mất nhau!

Ta liều mạng!

Hôm nay, hoặc là ta có được người ta đã si mê bấy nhiêu năm, hoặc là... ta chế-t trước mặt bọn họ!

Mẫu hậu bị ta dọa sợ. Chu Cẩn Niên cũng bị lời tỏ tình điên cuồng của ta làm cho kinh ngạc…

Mẫu hậu chuyển sang cầu xin nàng đồng ý, đồng ý ở lại. Nhưng nàng không chấp nhận. Nàng nói với ta, nàng có thể ở bên ta, nhưng sẽ không ở lại hoàng cung. Còn về chuyện lục cung không phi... tự nhiên cũng không phải điều nàng mong cầu.

Được cùng nàng một đời một kiếp một đôi người, là điều ta cam tâm tình nguyện, là điều ta tự mình cầu xin.

HomeTrước