📖 CHƯƠNG 8
Đừng đi, ngươi quay lại... ta muốn giải thích rõ với ngươi!
Về chuyện này, ta nhiều lần muốn giải thích với Hoàng đế. Nhưng Hoàng đế cứ không chịu nghe giải thích. Mỗi lần đều ngắt lời ta, thậm chí còn giả vờ muốn hôn ta...
Ta đành phải im lặng.
Ta cũng cuối cùng đã hiểu. Không phải hắn không hiểu, hắn đang giả vờ. Những gì ta nói... có lẽ mới là câu trả lời hắn muốn.
Qua thêm hai ngày nữa, cuối cùng Phương Vận cũng vào cung. Nàng ấy nói Hoàng đế cho nàng vào cung để bắt mạch cho ta.
"Ngươi không sao chứ? Hoàng đế không làm khó ngươi chứ?" Ta hỏi.
Nhưng nhìn nàng vẫn ổn.
Quả nhiên, Phương Vận mỉm cười, nói: "Ta không sao cả, ở trong phủ ăn uống tốt lắm, nhưng điều này còn phải cảm ơn người."
"Cái gì?"
Phương Vận nhíu mày xinh đẹp, nói: "Ta biết người ngất xỉu, vào cung, nghĩ lần này thật sự lộ tẩy rồi, vội vàng vào cung muốn gặp người, sau đó Bệ hạ nói..."
"Hắn nói gì?"
Phương Vận đột nhiên ý thức được điều gì đó, vô thức rụt cổ lại, nói: "Lúc đó, bệ hạ nói... bảo ta không cần lo lắng cho người, đứa trẻ trong bụng người đủ để bảo vệ người khỏi tội khi quân."
Ta trợn mắt: "Rồi sao nữa?"
Phương Vận nuốt nước bọt, đáp: "Ta liền nói, bệ hạ, người đều biết rồi sao? Không đúng... bệ hạ đang lừa ta?" Nàng ấy trợn to mắt.
Ta thở dài nhẹ: "Ngươi mới biết sao?"
"Ồ... Xem ra, bệ hạ đã thèm muốn người từ lâu!"
"Thèm muốn ta? Sao lại nói vậy?" Đến lượt ta ngớ người.
"Người không phải đọc sách đọc đến ngốc rồi chứ!" Phương Vận không nhịn được cười, nói: "Ta đã nói mà, sao mỗi lần Hoàng đế nhìn ta như thể nhìn thấy tình địch vậy!"
Ta không nghe những lời vô căn cứ của Phương Vận. Theo ta thấy, nàng ấy quá nông cạn. Minh Kiêu thông minh can đảm quả quyết, trọng tình nghĩa, hắn luôn biết ơn sự dạy dỗ của ta trong những năm qua. Sau khi sự việc xảy ra, việc hắn nghĩ mọi cách để bảo toàn tính mạng cho ta cũng là điều dễ hiểu. Ngay cả khi đứa trẻ trong bụng ta không phải của hắn, hắn vẫn sẽ tìm cách bảo vệ mạng sống của ta. Làm sao ta có thể không hiểu điều đó?
Vì vậy, hắn đã cẩn thận sắp đặt, chu đáo sắp xếp cái "chế-t" của ta, để thiên hạ đều biết rằng "Chu Cẩn Niên" đã qua đời. Nhưng ta biết, trên đời này còn có câu: "Giấy không gói được lửa".
Khi thai nhi trong bụng được hơn năm tháng, cuối cùng, có kẻ đã cùng nhau dâng tấu, xin ban tử cho "Diệp Phi" - kẻ lừa đảo này.
Bọn họ nói ta trước là nữ giả nam trang làm quan trong triều, lừa gạt Hoàng đế nhiều năm, sau lại âm mưu mang thai long tử, trở thành phi tần được sủng ái bên cạnh bệ hạ.
Không thể không nói, ta có phần lạnh lòng. Khi ta còn ở triều, tự nhận chưa từng đắc tội với ai. Nhưng một khi có cơ hội kéo ta xuống nước, sẽ có rất nhiều người không chút do dự giơ tay ra...
Đối với chuyện này, Hoàng đế vô cùng tức giận. Tuy nhiên, sự việc này đã không thể giấu được nữa. Trên triều đường, quân thần đối lập, náo loạn không thể dung hòa.
Ngày hôm đó, trong lúc Hoàng đế đang thiết triều, Thái hậu đến gặp ta.
Bà ấy đưa cho ta hai thứ:
Một bình Hạc đỉnh hồng. Một thẻ bài xuất cung. Ta tất nhiên chọn cái sau.
Thái hậu nhìn ta chọn thẻ bài, khẽ thở dài, nói: "Niên Nhi, cũng không phải ai gia thực sự muốn giế-t ngươi..."
"Ta hiểu, người sẽ không làm thế."
Thái hậu nhìn ta thật sâu, đột nhiên hỏi: "Ngươi thực sự nỡ rời xa hắn sao?"
Chính cơn đau nhói trong tim đã cho ta biết, tình cảm mà ta chưa từng thừa nhận với ai kia...
Ta cười nhẹ, lắc đầu: "Thâm cung u tịch, không phải là điều Cẩn Niên mong cầu."
23 Ngoại truyện 1 - Minh Tư Niên
Ta tên là Minh Tư Niên, mười tuổi, là hoàng trữ. Ta thông minh tuyệt đỉnh, nhưng lại không ham học. Với một người như ta, làm sao còn có thể là hoàng trữ được?
Điều này phải trách phụ hoàng của ta. Lục cung của hắn không phi tần, chỉ có một nhi tử là ta. Còn về việc ta từ đâu mà có?
Ta chắc chắn không phải từ đá nhảy ra. Ta có mẫu thân, nhưng người không thích hoàng cung. Còn phụ hoàng ta thì sợ thê tử, thê tử nói gì hắn cũng nghe theo. Duy chỉ có điểm này khiến ta rất khinh thường...
Năm nay, mẫu thân chỉ nói một câu: "Con đã lớn rồi, cũng nên chăm lo việc học hành."
Phụ hoàng lập tức mời cho nhi tử của hắn hai vị tiên sinh, hai vị sư phụ. Tiên sinh dạy văn, sư phụ dạy võ.
Là tiểu điện hạ được cưng chiều, ta có thể không học, phải không?
Tuy nhiên, trong những năm phụ hoàng nuông chiều ta ăn chơi, hắn đã âm thầm nắm rõ ta thích ăn gì, thích chơi gì, thích cung nữ nào hầu hạ. NHắncố ý nhắm vào điểm yếu của ta!
Ta còn có thể làm gì?
Ta đương nhiên chỉ có thể chăm chỉ học hành mỗi ngày, hoàn thành sớm nhiệm vụ mà tiên sinh, sư phụ giao, để có thời gian rảnh đi chơi. Nhưng sau khi ta học hành chăm chỉ được nửa năm, phụ hoàng lại càng quá đáng. Hắn thậm chí còn cho đại thần phụ tá ta, bắt ta học cách phê duyệt tấu chương!
Như vậy hắn sẽ có thêm nhiều thời gian để đi tìm mẫu thân ta, nàng không thích ở lại trong cung, luôn sống bên ngoài. Hắn quý trọng mẫu thân ta lắm!
Nghe nói, năm đó mẫu thân ta không muốn chấp nhận hắn, đặc biệt chê bai hắn. Chính hắn đã dùng thủ đoạn trước, lừa mẫu thân ta mang thai ta. Sau đó, khi mẫu thân ta định rời đi, hắn lại khóc lóc nước mắt nước mũi đầm đìa cầu xin mẫu thân ở lại, nào là đòi uống Hạc đỉnh hồng, nào là đòi cắ--t cổ, đe dọa hoàng tổ mẫu, mẫu thân ta sợ ép chế-t hắn nên mới đồng ý ở bên hắn...
