Menu

📖 CHƯƠNG 1

~9 phút đọc1.818 từ1/6 chương

Ta tên là Bạch Thanh Hòa, là thứ nữ của Thừa tướng. Từ nhỏ ta đã thừa hưởng dung mạo minh diễm của tiểu nương ta.

Bạch gia vốn là dòng dõi thư hương, thế gia văn nhân, mắt thấy ta càng lớn càng thêm phần yêu mị, sắc mặt cha ta cũng ngày càng đen như đáy nồi.

Sợ ta sau này không ra thể thống gì, ông bèn mời rất nhiều tiên sinh về dạy ta đọc sách, biết chữ, học quy củ lễ nghi.

Khổ nỗi ta lại chẳng thể nào nuốt trôi chữ nghĩa, cũng chẳng ngâm được thơ, đừng nói đến mớ quy củ phiền phức kia.

Nực cười, Bạch Thanh Hòa ta sau này chính là muốn làm yêu phi, Tô Đắc Kỷ mới là mục tiêu cả đời của ta, học mấy thứ đó để làm gì?

Thứ ta muốn học tất nhiên là làm sao để nắm thóp nam nhân một cách chuẩn xác, hoàn mỹ và làm thế nào để cung đấu!

----------------------

Năm thứ ba sau khi Tân đế đăng cơ, bắt đầu tuyển tú sung túc hậu cung, quan viên ngũ phẩm trở lên trong nhà có nữ nhi đến tuổi đều phải tham gia tuyển chọn.

Đích tỷ, thứ muội đều đã xuất giá, cả Bạch gia chỉ còn lại mình ta là nữ nhi chưa chồng.

Cha ta hết cách, đành phải báo tên ta lên trên.

Mặc kệ ánh mắt cảnh cáo của cha, ta hí hửng ngồi lên xe ngựa tiến cung.

Đáng tiếc thay, vừa mới bắt đầu ra quân đã gặp trắc trở, nhập cung đã hai năm mà ta ngay cả mặt mũi Bệ hạ tròn méo ra sao cũng chưa từng thấy.

Haizz, đáng tiếc đáng hận! Một thân bản lĩnh lại không có đất dụng võ a!

Nhưng không sao, ta có cha, lại còn là kiểu cha có quyền có thế nữa chứ.

Ông ấy cũng không thể thật sự trơ mắt nhìn con gái ruột cứ thế già rồi c.h.ế.c rũ trong cung được.

Sau hơn mười bức thư gửi liên tiếp, lão đầu tử rốt cuộc cũng có chút động tĩnh.

-----------------

Vào một đêm trăng thanh gió mát, Bệ hạ cuối cùng cũng triệu kiến ta!

Đêm thị tẩm đó, ta cuối cùng cũng tận mắt nhìn thấy Bệ hạ bằng xương bằng thịt.

Thân hình cao lớn, mày kiếm mắt sáng, quả là một mỹ nam tử xứng đáng để lão nương tốn công tốn sức.

Mắt ta lại không kiềm chế được mà liếc xuống dưới.

Ôi chao~ Xấu hổ c.h.ế.c đi được, ta cũng không dám nhìn nhiều...

Bạch Thanh Hòa a Bạch Thanh Hòa, ngươi đúng là có phúc khí.

Trong lòng ta vui như nở hoa, chỉ là sự hưng phấn này sau khi bị Nghiêm Hoài Lâm bắt chép Phật kinh cả đêm đã hoàn toàn tan thành mây khói.

Không phải chứ, tên cẩu nam nhân này chẳng lẽ... không được sao?

Nếu không thì một đại mỹ nhân như ta đang nằm bên cạnh, hắn sao có thể "tọa hoài bất loạn" như vậy?

Chắc chắn là hắn không được, tuyệt đối không phải ta có vấn đề!

Nhưng nếu hắn không được, thì đám con cái trong hậu cung của hắn từ đâu mà ra?

---------------------

Nghĩ ngợi lung tung một hồi, trời đã sang giờ Mão.

Nghiêm Hoài Lâm ngồi dậy, tự mình ăn mặc chỉnh tề, lúc này mới đi đến bên cạnh ta.

"Hoài Nam lũ lụt, vô số bá tánh phiêu bạt tan tác, mất đi nơi ăn chốn ở. Hôm qua Thừa tướng dâng sớ, nói Bạch Quý nhân từ nhỏ lương thiện, chữ viết lại đẹp, không chỉ nguyện ý quyên góp năm ngàn lượng bạc để cứu trợ thiên tai, mà còn nguyện ý lấy mình làm gương, chép kinh Phật cầu phúc cho bá tánh Hoài Nam."

"Nay nhìn lại, lời Thừa tướng nói quả không sai!"

"Bạch Quý nhân có lòng rồi, mau về nghỉ ngơi đi, phần còn lại nàng tự mình chép xong rồi giao cho Phúc công công là được."

Biết ngay là lão già kia không có ý tốt mà!

Trong lòng ta căm tức, nhưng ngoài mặt lại không dám biểu lộ, lơ đãng xoa xoa cổ tay đau nhức, sau đó đứng dậy nhu thuận hành lễ với hắn.

"Vì Bệ hạ phân ưu, là việc thần thiếp nên làm."

Sau khi Nghiêm Hoài Lâm đi khỏi, ta nghiến răng nghiến lợi chép cho xong chỗ kinh Phật còn lại.

Hắn đã nói như vậy rồi, thì một người "từ nhỏ lương thiện" như ta đương nhiên phải vạn phần lo lắng mà cầu phúc cho bá tánh rồi!

Tuy nói bị lão già hố một vố, nhưng cũng không phải là không có thu hoạch.

----------------------

Từ đó về sau, Bệ hạ thường xuyên triệu kiến ta.

Không một ngoại lệ, đều là ngủ chay.

Tên Cẩu Hoàng đế này dường như rất thích nhìn ta chép sách.

Ngoài chuyện đó ra, hắn đối với ta cũng không tính là tệ, không chỉ thăng vị phận cho ta, phong làm Bạch Tần, mà còn ban thưởng không ít vàng bạc châu báu và đầu diện.

Khiến cho các phi tần khác trong hậu cung ghen tị đến đỏ cả mắt.

Thế là, những ngày tháng sau đó, chuyện hãm hại, hạ độc xảy ra như cơm bữa.

Nhưng ta từ nhỏ đã nghiên cứu thuật cung đấu, sớm đã chuẩn bị đầy đủ.

Mấy thứ này trong mắt ta quả thực chỉ là trò trẻ con.

Hiện giờ điều duy nhất khiến ta sầu não, chính là làm sao để thực sự "hạ gục" được Nghiêm Hoài Lâm.

Ta thật sự không muốn phải tiếp tục đối diện với gương mặt tuấn tú kia mà chép sách nữa đâu.

Thật là khó xơi mà.

Bước ngoặt xảy ra vào nửa năm sau.

Tại cung yến tiếp đãi sứ giả Nam Cương, đột nhiên xuất hiện vô số hắc y thích khách. Bọn chúng được huấn luyện bài bản, tất cả đều nhắm thẳng vào Nghiêm Hoài Lâm đang ngồi trên cao tọa.

Trong chốc lát, cả đại điện loạn thành một đoàn.

Mà lúc đó, ta vừa vặn ngồi ở phía dưới bên phải Nghiêm Hoài Lâm. Giữa lằn ranh sinh tử, ta không chút do dự đứng dậy, chắn ngay trước mặt hắn.

Thân thể bị kiếm đâm xuyên, cơn đau kịch liệt khiến toàn thân ta không nhịn được mà co rút lại.

Nam nhân ôm lấy ta, vẻ mặt tràn đầy lo lắng.

Ý thức dần trở nên mơ hồ, ta cắn chặt đầu lưỡi mới khiến bản thân tỉnh táo được trong chốc lát.

"Bệ... Bệ hạ, may... may quá... may là người... người không sao..."

"Nhìn... nhìn thấy... người... người vô sự, thần... thần thiếp... c.h.ế.c... c.h.ế.c cũng... không hối tiếc..."

Trong mắt Nghiêm Hoài Lâm thoáng qua một tia kinh ngạc, sau đó lại tràn đầy vẻ sốt ruột.

"Ái phi! Ái phi! Nàng đừng ngủ!"

"Thái y! Thái y! Mau gọi Thái y!"

Trận tai nạn đó ta không c.h.ế.c, nhưng lại vĩnh viễn mất đi khả năng sinh con.

Khi tỉnh lại, ta liền bắt gặp ánh mắt tràn đầy áy náy của Bệ hạ.

"Bệ hạ?"

"Không phải chứ, sao người cũng xuống đây rồi?"

"Thần thiếp đã thay người đỡ kiếm rồi mà, sao người vẫn c.h.ế.c vậy a?"

Khóe miệng Nghiêm Hoài Lâm không nhịn được mà giật giật, còn chưa kịp mở miệng, Phúc công công ở bên cạnh đã khẽ nhắc nhở: "Nương nương chớ nói bậy, người phúc lớn mạng lớn, không có c.h.ế.c."

Nghe vậy, ta vui mừng khôn xiết nắm chặt lấy tay Nghiêm Hoài Lâm.

"Là nóng, là người sống."

"Thần thiếp chưa c.h.ế.c?"

"Thần thiếp thật sự chưa c.h.ế.c sao?"

Lần đầu tiên, Nghiêm Hoài Lâm chủ động nắm lại tay ta.

"Phải, chưa c.h.ế.c, nàng chưa c.h.ế.c."

"Có Trẫm ở đây, không ai có thể mang nàng đi."

"Thanh Hòa, sau này những chuyện nguy hiểm ngốc nghếch như vậy đừng làm nữa, biết chưa?"

Ta không tán đồng lắc đầu, trong mắt tràn đầy sự nghiêm túc.

"Bảo vệ Bệ hạ, không phải chuyện ngốc nghếch."

Nghiêm Hoài Lâm sững sờ, sau đó đích thân nhẹ nhàng dém lại góc chăn cho ta.

"Ngủ đi, Thái y nói rồi, hiện tại nàng cần phải nghỉ ngơi cho tốt."

"Ngủ dậy rồi mọi chuyện sẽ ổn thôi."

Ta không bỏ lỡ sự áy náy trong mắt hắn, đưa tay xoa bụng, ánh mắt cũng dần ảm đạm xuống.

"Bệ hạ là đang an ủi thần thiếp đúng không, thân thể của thần thiếp, bản thân thần thiếp tự biết."

"Bệ hạ, rốt cuộc thần thiếp còn sống được bao lâu nữa?"

Nghiêm Hoài Lâm nắm chặt tay ta, nhu giọng an ủi: "Chớ nói hồ đồ, Trẫm nói nàng không c.h.ế.c thì nàng sẽ không c.h.ế.c!"

Hốc mắt ta dần đỏ lên, giọng nói cũng nhiễm chút nức nở.

"Thật sao? Nhưng tại sao thần thiếp lại cảm thấy chỗ này trống rỗng vậy?"

"Bệ hạ, rốt cuộc thần thiếp bị làm sao?"

Hắn cúi đầu nhìn xuống bụng ta, trầm giọng nói: "Thái y nói, trường kiếm đâm xuyên qua bụng nàng, sau này... sau này, e là sẽ ảnh hưởng... ảnh hưởng đến tử tự."

Ta nháy mắt sững sờ tại chỗ.

"Ảnh... ảnh hưởng tử tự?"

"Là vậy sao..."

Tử tự? Cần thứ của nợ đó làm gì? Vừa ồn ào lại vừa ảnh hưởng đến vóc dáng và nhan sắc.

Chẳng qua, dù sao cũng phải làm cho người ngoài cảm thấy đây là chuyện tày đình chứ nhỉ?

Ta toét miệng cười, nụ cười rạng rỡ hướng về phía Nghiêm Hoài Lâm.

"Vậy thì tốt rồi, còn có thể sống sót để bầu bạn với Bệ hạ, thần thiếp đã mãn nguyện rồi."

Khoảnh khắc ấy, trong lòng Nghiêm Hoài Lâm bỗng dâng lên một nỗi chua xót.

Rõ ràng vốn dĩ không định để nữ nhi Bạch gia sinh hạ long tử, nay đã không còn nỗi lo về sau, tại sao trong lòng lại khó chịu đến vậy?

"Phúc Tùng, truyền chỉ. Bạch Tần cứu giá có công, kể từ hôm nay, sách phong làm Quý phi, phong hào Ngọc, ban Thịnh Hoa cung."

"Ngoài ra, sau này ngươi hãy đi theo hầu hạ Ngọc Quý phi đi."

"Nô tài tuân chỉ!"

Sau ngày hôm đó, ta trở thành Ngọc Quý phi thánh sủng không suy của Đại Khải.

Một Ngọc Quý phi danh chính ngôn thuận.

Chỉ có thể nói, Nghiêm Hoài Lâm trong vài chuyện vẫn là có chút thiên phú.

Bổn cung a, quả thực là không nhìn lầm người.

Home
Sau