📖 CHƯƠNG 2
Cậy vào sự sủng ái của Bệ hạ, ta đã sống được cái đời "yêu phi" mà ta hằng mơ ước.
Nghiêm Hoài Lâm đối với ta cầu gì ban đó, cái ăn cái mặc đều là thứ tốt nhất trong cung.
Cho dù ta chỉ nhất thời cao hứng để mắt tới cây trâm cài trên đầu phi tần khác, Nghiêm Hoài Lâm cũng sẽ không chút do dự sai người tháo xuống, hai tay dâng lên cho ta.
Thứ ta không thích, lập tức sẽ có người thay ta tiêu hủy.
Người ta không ưa, tuyệt đối sẽ không còn cơ hội xuất hiện trước mặt ta lần thứ hai.
Nhất thời, chốn hậu cung này biến thành thiên hạ của một mình Bạch Thanh Hòa ta.
Đám người đó không dám đắc tội ta, nhưng lại ngứa mắt khi thấy ta đắc ý như vậy.
Thế là, sau lưng ta, bọn họ gọi ta là ả yêu phi lòng dạ ác độc.
Lời này truyền đến tai, ta vui mừng khôn xiết.
Suy cho cùng, đây chính là mục tiêu ta lập ra từ tấm bé.
Nay đã thành hiện thực, sao có thể không vui cho được?
Ta chính là thích cái dáng vẻ các ngươi chướng mắt Bổn cung nhưng lại chẳng thể làm gì được Bổn cung.
Thấy Bệ hạ mặc kệ, đám người đó bèn cáo trạng đến tận Bạch gia.
Hại cha ta tức đến mức liên tiếp dâng mười đạo tấu chương quở trách, bảo ta phải biết tém tém lại, ta chỉ liếc qua một bức rồi đem tất cả đi kê chân bàn.
-----------------
Không biết có phải nhìn không nổi cái cảnh ta hưởng lạc thanh nhàn hay không, mà năm ta hai mươi ba tuổi, Nghiêm Hoài Lâm đột nhiên nói muốn cho ta một đứa con.
Cho ta một đứa con?
Cho thế nào?
Ta vô cùng nghi ngờ hắn đang ám chỉ việc ta không thể sinh nở, đồng thời tiện thể khoe khoang hắn con đàn cháu đống!
"Thanh Hòa, Trẫm đã bảo Phúc Tùng thống kê lại một chút, trong cung có mấy đứa nhỏ mất đi mẫu phi, nàng thích đứa nào, Trẫm sẽ ghi danh đứa đó dưới danh nghĩa nàng, được không?"
Ồ, hóa ra là muốn ta đi nuôi con của kẻ khác.
Bổn cung ngay cả con ruột còn chẳng muốn sinh, huống hồ là nuôi con dùm thiên hạ.
Tên Cẩu Hoàng đế này rốt cuộc đang toan tính điều gì?
"Bệ hạ, thần thiếp chưa từng sinh dưỡng, e là không chăm sóc tốt được cho các Hoàng tử và Công chúa."
Nghiêm Hoài Lâm ôn nhu ôm lấy ta.
"Đừng sợ, nuôi trẻ con dễ lắm, nàng không cần quá nhọc lòng, thỉnh thoảng ngó ngàng đến chúng là được rồi."
"Thanh Hòa, nàng vì Trẫm mà tổn hại thân thể, mỗi lần nhớ tới Trẫm đều áy náy khôn nguôi. Trẫm nghĩ, nếu nàng có một đứa con, sau này cũng có chỗ dựa dẫm."
Nghe vậy, ta giả bộ cảm động rưng rưng, tựa vào lòng hắn.
"Bệ hạ đối với thần thiếp thật tốt."
Chỗ dựa?
Bổn cung thấy để Bổn cung làm Hoàng hậu trước rồi lên làm Thái hậu mới là chỗ dựa vững chắc nhất!
Tuy trong lòng nghĩ thế, nhưng ngoài mặt ta đâu dám nói ra.
Còn chuyện nuôi con ấy à?
Ai thích nuôi thì đi mà nuôi!
------------------
Hôm sau, tại Thịnh Hoa cung, ta vừa ngắm nghía chiếc vòng ngọc mới toanh trên tay, vừa lơ đãng hỏi.
"Phúc Tùng a, nói cho Bổn cung nghe xem, mấy vị Hoàng tử và Công chúa kia tính tình thế nào? Có sở thích gì không?"
Phúc công công nở nụ cười nịnh nọt với ta, sau đó móc từ trong tay áo ra một cuốn sổ nhỏ.
"Nô tài đã sớm chuẩn bị sẵn cho nương nương rồi ạ."
Ta đón lấy cuốn sổ, chậm rãi lật ra, mấy cái tên nhìn chả thuận mắt chút nào liền đập vào mắt ta.
Tam Hoàng tử, Nghiêm Trí. Năm nay chín tuổi, trời sinh nhát gan lại hay khóc nhè?
Ngũ Công chúa, Nghiêm Uyển. Năm nay bảy tuổi, người gầy yếu lại còn kén ăn?
Thất Hoàng tử, Nghiêm Trầm. Năm nay sáu tuổi, tính tình âm u lại chẳng thích nói chuyện?
Thập Công chúa, sinh được năm tháng. Vẫn còn là một đứa bé chưa có tên?
Cái mớ hổ lốn gì đây? Hoàng cung to lớn thế này mà chẳng tìm được đứa trẻ nào bình thường sao?
Cái con bé Tiểu Thập kia thì đúng là đứa trẻ bình thường đấy, nhưng Bổn cung đâu có biết cho bú.
Ta vung tay ném mạnh cuốn sổ xuống trước mặt Phúc Tùng.
"Phúc Tùng, gan ngươi cũng lớn thật đấy, ai cho phép ngươi dám đặt điều về các Hoàng tử Công chúa như vậy?"
Phúc Tùng vội vàng quỳ rạp xuống đất.
"Nương nương tha tội, không phải lão nô đặt điều cho các vị tiểu chủ tử, mà thực sự là..."
Ta nhướng mày.
"Thực sự là bọn nó trời sinh đã như thế?"
Phúc Tùng không dám đáp lời, nhưng coi như đã ngầm thừa nhận.
Bổn cung trời sinh tính tình ngang ngược, lại cứ thích làm trái lẽ thường đấy!
"Đã như vậy, Bổn cung sẽ đích thân đi xem thử một chuyến."
Bên trong Quỳnh An cung.
Mấy cung nhân đang ngồi giữa sân bóc lạc, cách đó không xa, một bé trai mặt mũi lấm lem đang co ro trong góc tường, run lẩy bẩy.
Khi ta bước vào, cảnh tượng đập vào mắt chính là như vậy.
"Các ngươi đang làm cái gì?"
Đám người nghe tiếng nhìn lại, sợ đến mức vội vàng quỳ rạp xuống đất.
"Nô tỳ tham kiến Quý phi nương nương, nương nương vạn phúc kim an."
Ta sa sầm mặt, không nói một lời.
Phúc Tùng ở bên cạnh tiến lên, đạp thẳng vào cung nữ cầm đầu khiến ả ngã lăn ra đất.
"Cẩu nô tài, gan các ngươi cũng lớn thật, dám cả gan ngược đãi Hoàng tử!"
Cung nhân kia vội vàng bò dậy quỳ xuống dập đầu.
"Nương nương tha mạng, nô tỳ không dám, là Tam Hoàng tử điện hạ muốn nô tỳ làm như vậy."
"Điện hạ ngày thường thích nhất là chơi trốn tìm với nô tỳ, đúng đúng đúng, vừa rồi là nô tỳ đang chơi trốn tìm cùng điện hạ."
Ta tức quá hóa cười, chỉ tay về phía đứa trẻ đang run rẩy không ngừng ở đằng xa, lạnh giọng nói:
"Trốn tìm? Vậy tại sao nó lại run rẩy thế kia?"
"Còn nữa, đường đường là một Hoàng tử, ăn mặc lại không thể diện như thế, quả thực là phóng túng!"
"Phúc Tùng, đi, mang nó qua đây."
Tam Hoàng tử rất nhanh đã được đưa đến trước mặt ta. Đứa trẻ chín tuổi đã có chút nhận thức, nhưng vẫn cứ đứng chôn chân tại chỗ, co rúm người lại không dám nói nửa lời.
Ta tuy là thứ nữ, nhưng từ nhỏ ở trong nhà chưa từng phải chịu thiệt thòi, thậm chí còn thường xuyên chọc tức lão già nhà ta đến mức nhảy dựng lên.
Đường đường là Hoàng tử, mẫu thân ruột thịt lại là Quỳnh Phi xuất thân tướng môn, vậy mà lại bị nuôi thành cái dạng nhát gan, nhu nhược thế này, thật khiến người ta nhìn mà ngứa mắt.
"Phúc Tùng, đưa nó về Thịnh Hoa cung trước."
"Đi thôi, đến chỗ Ngũ Công chúa xem sao."
----------------------
Ngũ Công chúa và Thập Công chúa đều ở tại Trữ Hợp cung. Lúc ta đến nơi thì vừa vặn đúng giờ Ngọ thiện.
Vì là ngẫu hứng ghé qua, nên đám cung nhân không hề biết trước tin ta đến.
Nhìn bát canh rau xanh đậu phụ không chút váng mỡ và cái màn thầu cứng như đá trên bàn, ánh mắt ta cứng đờ chuyển sang bé gái mặt vàng vọt, thân hình gầy gò đang ngồi trước bàn ăn.
Tuy nói Đại Khải lấy gầy làm đẹp, nhưng ở cái tuổi đang ăn đang lớn này, sao có thể ăn kiêng được chứ!
Tuổi còn nhỏ mà đã lo lắng chuyện chọn rể sau này, đây đâu phải chuyện tốt lành gì.
Hơn nữa, dù có kén ăn đến đâu, cũng không thể cho ăn đồ ăn của heo thế này được.
Gầy đến mức này, e là một cơn gió thổi qua cũng đủ cuốn nó bay mất.
Ta nhíu mày lắc đầu.
"Tiểu Ngũ, mỗi ngày ngươi đều ăn những thứ này sao?"
Dứt lời, đám cung nhân xung quanh lập tức quỳ rạp xuống đất.
"Nương nương tha tội, Công chúa mỗi ngày thích ăn nhất là mấy món này, nô tỳ khuyên bảo thế nào cũng vô dụng."
Lông mày ta nhíu càng sâu hơn.
"Bổn cung hỏi các ngươi sao?"
"Tiểu Ngũ, ngươi nói đi."
Trên mặt Ngũ Công chúa không có bất kỳ biểu cảm nào, chỉ tê liệt gật đầu, sau đó tiếp tục đưa cái màn thầu cứng như đá trong tay lên miệng.
Ta tức giận bước tới, dùng sức hất văng cái màn thầu kia đi. Ai ngờ dùng sức quá mạnh, cô bé nhất thời không phản ứng kịp, cũng bị ngã lăn ra đất.
Tính khí con bé này cũng lớn thật, ngã cũng không kêu tiếng nào, chỉ nắm chặt lấy cái màn thầu dính đầy bụi đất kia mà đỏ hoe đôi mắt.
Ta có chút áy náy, nhưng lại không kéo được cái mặt xuống để xin lỗi.
Đành phải ngồi xổm xuống, gượng gạo đưa tay về phía nó.
"Chẳng qua chỉ là một cái màn thầu thôi mà. Đi thôi, theo Bổn cung về Thịnh Hoa cung, cái màn thầu này, Bổn cung đền cho ngươi."
Con bé do dự hồi lâu, sau đó cẩn thận dè dặt nắm lấy tay ta.
"Nương nương, con có thể mang theo một người nữa không?"
Ta có chút mất kiên nhẫn, cái con nhóc này sao lại được đằng chân lân đằng đầu thế nhỉ.
"Chỗ Bổn cung cái gì cũng có, cung nhân hầu hạ cũng cẩn thận chu đáo hơn ở đây nhiều. Tiểu Ngũ, ngươi đi thì không cần mang theo gì cả."
Nghe ta nói vậy, con bé cuống đến mức sắp khóc òa lên.
"Không phải đâu, không phải đâu nương nương. Là Tiểu Thập, Tiểu Thập bị bệnh rồi, ngày nào cũng khóc, không có ai đi mời Thái y cho muội ấy cả."
"Nương nương, người cứu muội ấy đi! Cầu xin người!"
Nói xong, con bé quỳ sụp xuống đất, liên tục dập đầu với ta.
Tiếng khóc của nó làm đầu óc ta ong ong cả lên.
"Phúc Tùng, đi khống chế tất cả lại cho Bổn cung. Bổn cung muốn xem xem, gan chó của đám nô tài này rốt cuộc lớn đến đâu."
