Menu

📖 CHƯƠNG 10

~4 phút đọc733 từ10/10 chương

"Đại ca ca, ta đói rồi."

Tống Vân Diễm cúi người bế ta lên, xoay người đi vào trong phủ.

"Đóng cửa."

Phía sau, truyền đến tiếng gọi mang theo nức nở của mẹ:

"Loan Loan... Ca ca con vẫn luôn rất nhớ con… Cha mẹ cũng muốn con về."

Ta không quay đầu lại.

Sau đó Thẩm Tĩnh Chi lại tới vài lần, ta đều không gặp. Hắn ta nhờ người gửi một bức thư vào phủ.

Vũ Dương cầm thư hỏi ta: "Loan Loan tiểu thư, có muốn mở ra không?"

Ta lắc đầu. Hắn ta quên rồi, ta còn chưa biết chữ đâu.

Thẩm gia trong một đêm khuya lặng lẽ rời khỏi kinh thành, trở về Thanh Châu. Tống Vân Diễm mời tiên sinh cho ta, dạy ta đọc sách viết chữ, đàn hát vẽ tranh. Chữ ta biết viết, tranh cũng vẽ ra dáng ra hình, duy chỉ có tiếng đàn kia...

Ta vừa gảy dây đàn, Vũ Dương đã lén móc bông nhét vào tai. Tiểu Bạch và Tiểu Hắc sợ tới mức chạy trốn khắp sân. Chỉ có Tống Vân Diễm trước sau như một ngồi ngay ngắn trước án, mày mắt trầm tĩnh, nghe rất chăm chú.

Ta được cổ vũ rất lớn, càng thêm khắc khổ luyện tập. Mãi cho đến một ngày đang luyện đàn ngẩng đầu lên, mới nhìn thấy trong tai hắn vậy mà cũng nhét hai cục bông.

Nước mắt nháy mắt trào ra: "Ta khổ luyện lâu như vậy... thực sự nửa phần tiến bộ cũng không có sao?"

Vũ Dương vội vàng an ủi: "Tiểu thư đừng buồn! Người ta ai cũng có sở trường riêng mà, muội xem Ngũ Công chúa đấy, chẳng phải vẽ tranh cũng như vẽ bùa sao?"

Ta không tin tà.

Đúng lúc Tống Vân Diễm lại đưa ta vào cung kiếm chác. Để tỏ lòng thành, ta đặc biệt dâng tặng một khúc nhạc mới học.

Tiếng đàn vừa cất lên, tay bưng chén trà của Hoàng thượng khẽ run lên. Sắc mặt Hoàng hậu trắng bệch, che miệng rên nhẹ một tiếng, vậy mà lại lăn đùng ra ngất xỉu. Trong điện lập tức loạn cào cào. Thái y vội vã chạy tới, bắt mạch một hồi lâu, bỗng nhiên quỳ rạp xuống đất chúc mừng.

"Chúc mừng Hoàng thượng! Hoàng hậu nương nương đây là có hỉ mạch!"

Hoàng thượng ngẩn người, lập tức vui mừng khôn xiết.

Ta còn chưa định thần lại, đã nghe Hoàng thượng nói:

"Truyền chỉ, phong nghĩa muội của Tiêu Dao Vương Thẩm Loan làm Chiêu Lạc Quận chúa, ban thưởng mười hộc minh châu, trăm thớ gấm vóc."

Ngày sinh nhật sáu tuổi của ta, Tống Vân Diễm tổ chức rất linh đình. Hắn đích thân đeo cho ta một đôi vòng tay ngọc đen, sờ vào thấy ấm áp.

Vũ Dương ở bên cạnh tặc lưỡi: "Vương gia, đôi vòng này e là đáng giá ngàn lượng vàng nhỉ?"

Ta cười híp mắt nhận một vòng quà tặng, đang trêu con vẹt Ngũ Công chúa tặng bắt nó nói chuyện.

Vũ Dương bỗng nhiên ghé lại gần, thấp giọng nói: "Phía Thanh Châu... cũng nhờ người gửi quà tới."

Hắn ta đưa lên một con thỏ điêu khắc bằng gỗ, nét chạm khắc vụng về, nhìn qua là biết không tốn bao nhiêu công sức.

"Sau khi Thẩm gia về Thanh Châu, giữa đường Thẩm Như Ý cuốn hết tiền bạc bỏ trốn rồi. Bây giờ Thẩm gia... sống rất khó khăn. Nghe nói Thẩm Tĩnh Chi gặp Thu Ý trên phố, tra hỏi một hồi, mới biết những chuyện trước kia. Hắn ta… Chắc là hối hận rồi."

Ta cầm con thỏ gỗ trong tay nhìn ngắm, rồi lại bỏ vào trong hộp gấm.

"Ta có Tiểu Hắc rồi."

Hơn nữa Tống Vân Diễm lại tìm cho ta một con thỏ trắng nữa. Bây giờ trong phủ chỗ nào cũng thấy thỏ con.

Tống Vân Diễm: "Không thích thì vứt đi."

Ta lắc đầu, đậy nắp hộp gấm lại, đưa cho Vũ Dương.

"Vũ Dương đại ca, giúp ta cất vào tận cùng trong kho đi. Đại ca ca, cơm tối có ngó sen nhồi gạo nếp mật ong và cá quế sốt hạt thông không?"

Hắn bật cười: "Có, còn sai người hầm canh bồ câu non cho muội nữa."

HomeTrước