📖 CHƯƠNG 9
Vũ Dương cười lạnh: "Thẩm đại nhân, thuộc hạ thực sự tò mò, cái chức quan này của ngài rốt cuộc làm sao mà có? Loan Loan tiểu thư suýt nữa bị nghĩa muội này của ngài đẩy xuống nước chế-t đuối, ngài nửa câu quan tâm cũng không có, lại một mực khẳng định là lỗi của tiểu thư?"
Mũi ta cay xè, nước mắt không kìm được trào ra, lại vội vàng lén dùng tay áo lau đi.
Vũ Dương thấy thế đau lòng vô cùng.
"Không khóc không khóc, chúng ta về tìm Vương gia, để ngài ấy trút giận cho muội!"
Sắc mặt Thẩm Tĩnh Chi trầm xuống.
"Nó tâm tính như đứa trẻ, đứng bên hồ không vững cũng là chuyện thường, sao Như Ý có thể đẩy nó được? Ngược lại là Tiêu Dao Vương, không biết đã dùng thủ đoạn gì dụ dỗ nó tới kinh thành..."
Hắn ta đưa tay về phía ta: "Loan Loan, đi theo ta. Gặp cha mẹ xong, ta sẽ đích thân đưa muội về Thanh Châu."
Ngay khi ngón tay sắp chạm vào tay áo ta, ta mạnh mẽ rụt người về phía sau.
"Ta không về. Ở đó không có ca ca của ta nữa. Cũng không có cha mẹ nữa..."
Thẩm Tĩnh Chi còn muốn nói gì đó, ta lại chẳng muốn nghe thêm nữa.
Ta kéo tay áo Vũ Dương: "Vũ Dương đại ca, chúng ta đi thôi."
Phía sau truyền đến tiếng chất vấn của Thẩm Tĩnh Chi:
"Có phải muội... đã nói gì trước mặt Ngũ Công chúa mới hủy hoại hôn sự của ta không?"
Vũ Dương khựng lại, quay đầu cười khẩy: "Thẩm đại nhân, sao Loan Loan tiểu thư có thể chi phối suy nghĩ của Ngũ Công chúa chứ? Là do bản thân ngài đơn phương tình nguyện, vọng tưởng trèo cao, nay mộng tỉnh rồi lại quay sang trách người khác à?"
Nói xong, hắn ta dắt tay ta, sải bước bỏ đi, không thèm để ý đến ánh mắt phức tạp phía sau nữa.
Sau khi về phủ, Tống Vân Diễm nghe Vũ Dương bẩm báo lại sự việc, nói một câu: "Đi lãnh thưởng."
Vũ Dương lại nhíu mày nói: "Vương gia, cái tai họa kia ở lại trong kinh chung quy vẫn ngứa mắt..."
Tống Vân Diễm nhìn ta một cái, tùy ý nói: "Vậy thì cho hắn ta về Thanh Châu đi."
Không lâu sau, tin tức Thẩm Tĩnh Chi bị giáng chức về Thanh Châu lan truyền khắp kinh thành.
Có người cười hắn ta là "Đại Lý Tự Thừa có nhiệm kỳ ngắn nhất", có người mỉa mai hắn ta "trèo cao không thành ngược lại ngã đau". Trà lâu tửu quán, đâu đâu cũng là chuyện để bàn tán.
Ta châm xong đợt kim cuối cùng, Lạc thần y nhẹ vuốt râu dài, mỉm cười gật đầu.
"Khối ứ trệ trong não tiểu thư đã thông, về sau chỉ cần tịnh dưỡng cho tốt sẽ không khác gì người thường."
Vũ Dương đứng bên cạnh cười toét miệng: "Ta chưa bao giờ thấy Loan Loan tiểu thư ngốc cả! Thần y, hay là ông cũng châm cho ta mấy mũi, để ta lanh lợi hơn chút nhé?"
Thời gian này, cha mẹ nhiều lần tới cửa đòi gặp ta, đều bị Tống Vân Diễm cản lại. Hôm nay, bọn họ vậy mà ở bên ngoài khóc lóc om sòm, làm náo loạn cả nửa con phố vây lại xem.
Cửa phủ vừa mở, bọn họ nhìn thấy ta thì định nhào tới.
"Loan Loan! Sao con có thể hủy hoại tiền đồ của ca ca con! Ai cho phép con tự ý lên kinh?"
"Vương gia, nữ nhi ta là đứa trẻ ngốc, lời nó nói ngài ngàn vạn lần không thể tin!"
Tống Vân Diễm che chở ta ở phía sau, giọng lạnh băng:
"Loan Loan là muội muội của bổn vương. Các ngươi mở miệng ngậm miệng nói muội ấy si ngốc. Đã từng tận tâm chữa trị chưa? Tiền khám của Lạc thần y chỉ ngàn vàng, sao ta nghe nói, các ngươi vừa nghe con số này đã quay người bỏ đi?"
Ta sững sờ. Hóa ra cha mẹ đã sớm tìm được Lạc thần y.
Lúc thần y châm cứu từng vô tình nhắc tới, nói Thẩm phủ sai người hỏi giá, nghe xong con số thì không thấy đến nữa.
Sắc mặt mẹ trắng bệch, cố cãi: "Khi đó Tĩnh Chi vừa thăng chức, chính là lúc cần dùng bạc để lo lót..."
"Vương gia cứ giữ khư khư Loan Loan không buông như vậy, chẳng lẽ... có tâm tư khác?"
Ta: "Đại ca ca là thật lòng đối đãi với ta. Thẩm lão gia, Thẩm phu nhân, là các người từ bỏ ta trước. Chỉ cần ngày thường các người chịu nhìn ta thêm một cái thì sẽ biết Thu Ý đá-nh ta bỏ đói ta thế nào, Hứa ma ma nhéo ta ngược đãi ta ra sao. Các người chê ta là gánh nặng, bây giờ tại sao lại cứ khăng khăng đòi gánh nặng này về?"
Mẹ ta toàn thân run lên, khó tin trừng to mắt:
"Loan Loan... con, con không ngốc nữa?"
"Đại ca ca mời thần y chữa khỏi cho ta rồi."
Cha ta vội vã bước lên: "Đã khỏi rồi thì con càng nên về nhà! Bọn ta mới là người thân má-u mủ ruột rà của con."
"Ta không về. Các người không phải. Người nhà của ta là Đại ca ca."
Tống Vân Diễm: "Muốn đòi Loan Loan về, cũng được. Dâng lên ngàn vàng, người các ngươi mang đi."
Ta vội vàng nói: "Đại ca ca, ta không cần tiền..."
Sắc mặt mẹ ta lúc xanh lúc trắng, môi mấp máy, ấp úng nói:
"Tĩnh Chi vừa bị giáng chức, trong nhà... thực sự không bỏ ra nổi số tiền này..."
Ta lén thở phào nhẹ nhõm, thăng chức rồi cũng không có tiền.
