📖 CHƯƠNG 4
Ta: "Nếu ta vào kinh... thì có thể trở nên thông minh sao? Có phải đại ca ca... cũng muốn ta trở nên thông minh không?"
Ánh mắt Tống Vân Diễm trong veo nhìn ta.
"Ta muốn muội trở lại là chính mình. Không cần lấy lòng ai, không cần nhìn sắc mặt người khác, có thể phân biệt đúng sai, hiểu lý lẽ, giống như tất cả những đứa trẻ khác, đường đường chính chính mà lớn lên."
Ta nhăn mũi: "Thế thì khó lắm."
"Có ta ở đây, muội cứ việc thử xem."
Ta cái hiểu cái không gật đầu: "Vậy ta nghe Đại ca ca. Đại ca ca thích ta thông minh, ta sẽ làm một Loan Loan thông minh."
Vũ Dương ở bên cạnh cười: "Lời này vòng vo quá... Nhưng Loan Loan tiểu thư vốn dĩ đã thông minh, hôm qua còn biết chia cho ta nửa cây kẹo hồ lô đấy."
Tống Vân Diễm khẽ nhướng mày: "Ngươi ăn kẹo hồ lô của Loan Loan?"
Vũ Dương vẫn chưa nhận ra, vui vẻ nói: "Vương gia không được ăn sao? Ngọt lắm đó."
Lời còn chưa dứt, đã thấy sắc mặt chủ tử nhà mình nhạt đi vài phần.
Ta vội vàng bám vào vai Tống Vân Diễm thì thầm vào tai hắn: "Vũ Dương đại ca thích ăn chua, cây kẹo hồ lô đó chua đến ghê răng, không ngon đâu..."
Lớp sương giá trong đáy mắt Tống Vân Diễm bỗng chốc tan biến, hắn co ngón tay cạo nhẹ mũi ta.
"Tiểu quỷ."
Ngày về kinh ấn định vào ba ngày sau. Trên dưới trong phủ bận rộn thu dọn hòm xiểng, Vũ Dương thấy ta ôm tay nải nhỏ đi theo phía sau, cười đuổi ta.
"Loan Loan tiểu thư ra sân chơi đi, chỗ này không cần muội giúp."
Ta liền ôm đĩa bánh ngọt ngồi xuống dưới hiên, bẻ vụn ra cho Tiểu Bạch và Tiểu Hắc ăn.
"Tiểu Bạch, ngươi đã tới kinh thành chưa?"
Ta vẽ một vòng tròn lớn.
"Nghe nói kinh thành to... như thế này này! Vũ Dương đại ca nói, kẹo hồ lô ở đó vừa đỏ vừa bóng, ngọt dính cả răng."
Tiểu Hắc sán lại cọ cọ vào lòng bàn tay ta.
"Đúng rồi, kinh thành cũng là quê hương của Đại ca ca đấy."
Ta xoa xoa cái đầu đầy lông của nó.
"Huynh ấy nói ở đó sẽ không ai bắt nạt ta."
Lời còn chưa dứt, Tiểu Hắc bỗng nhiên ngoạm lấy cả miếng bánh, vọt xuống bậc thềm. Tiểu Bạch sủa gâu gâu đuổi theo. Ta phủi áo đứng dậy, đi tìm Vũ Dương.
Hắn ta đang ôm một chồng sách bỏ vào rương, lúc xoay người có một cuộn tranh từ giữa đống sách trượt ra, lăn trên đất mở ra một nửa. Tiểu cô nương trong tranh mặc áo màu vàng nhạt, ngồi trên xích đu cười, mắt cười cong cong, lại có vài phần...
"Đây là ta sao?"
Ta ngồi xổm xuống xem. Tay Vũ Dương run lên, vội vàng nhặt cuộn tranh lên.
"Đây là... muội muội của Vương gia."
"Đại ca ca còn có muội muội?"
Hắn ta im lặng một lát, có chút tiếc nuối.
"Vương gia vốn là thai long phượng. Lúc nhỏ có người hạ độc hại ngài ấy, là muội muội ngài ấy ăn nhầm đĩa bánh đó... chịu thay cho ngài ấy."
Ta ngẩn ngơ nhìn: "Tỷ ấy... trông giống ta quá."
"Đúng là có vài phần giống."
Vũ Dương cẩn thận cất kỹ cuộn tranh, thở dài một hơi.
"Vương gia vẫn luôn áy náy chuyện này, trở thành tâm bệnh. Loan Loan tiểu thư, muội cứ coi như không biết đi."
Hắn ta lắc đầu, cười tự giễu.
"Ta nói với muội những chuyện này làm gì, muội cũng đâu có..."
"Ta hiểu mà."
Hắn ta sững sờ.
Ta nghiêm túc nói: "Đại ca ca mất đi muội muội, ta mất đi ca ca. Bây giờ bọn ta ở bên nhau thì lại vừa có ca ca, vừa có muội muội rồi, đúng không?"
Phía sau có tiếng bước chân đến gần. Một bàn tay đặt lên đỉnh đầu ta, nhẹ nhàng xoa xoa.
"Phải, ta có muội muội rồi, muội cũng có ca ca rồi."
Tống Vân Diễm cúi người bế bổng ta lên, ướm thử: "Gần đây có phải mập lên rồi không?"
Ta hoảng hốt trong lòng, vội vàng nhéo nhéo miếng thịt mềm trên bụng, ra sức hít sâu: "Không mập không mập..."
Đáy mắt hắn lướt qua chút ý cười: "Ý ta là, tuy có thêm chút thịt, nhưng vẫn còn quá nhẹ. Về sau muốn ăn gì cứ bảo bọn Vũ Dương."
Lúc này ta mới thở phào nhẹ nhõm.
Một ngày trước khi lên đường, ta kéo tay áo Tống Vân Diễm nài nỉ hắn ra phố.
Ta lo kinh thành không có mấy món đồ lặt vặt ở Thanh Châu này, hắn nói sau này không biết bao giờ mới trở lại. Nơi này vốn chỉ là biệt viện hắn ở tạm.
Ta chọn được một chiếc chong chóng tre trước sạp hàng, vừa kiễng chân định lấy, một tên ăn mày đầu bù tóc rối bỗng nhiên lao tới quỳ rạp xuống đất, túm chặt lấy gấu váy ta.
"Tiểu thư! Tiểu thư tha mạng... Cầu xin người cứu ta với!"
Ta bị dọa giật mình: "Ngươi là ai?"
Người nọ dùng tay gạt mái tóc bẩn thỉu ra, để lộ đôi mắt đục ngầu.
"Là ta đây... Thu Ý."
Ta sững sờ. Sao nàng ta lại biến thành thế này?
Quần áo rách rưới, trên mặt đầy vết bầm tím, hoàn toàn không còn dáng vẻ lanh lợi khi ở Thẩm gia trước kia.
Ánh mắt Thu Ý lướt qua ta, rơi trên người Tống Vân Diễm, bỗng nhiên gào khóc chói tai.
"Tiểu thư! Sao người có thể liên kết với người ngoài đuổi hết bọn ta đi? Người làm như vậy... sau này ăn nói với Thiếu gia thế nào? Ta tìm người khổ cực biết bao, người lại sai người đá-nh gãy tay ca ca ta. Người làm sao ăn nói với Hứa ma ma, với phu nhân đây!"
