📖 CHƯƠNG 5
Ta lùi lại nửa bước, nắm chặt tay Tống Vân Diễm.
"Huynh ấy không phải người ngoài. Huynh ấy là ca ca của ta."
"Ca ca của người?"
Thu Ý hận thù chỉ vào Tống Vân Diễm: "Ca ca của người là thiếu gia Thẩm Tĩnh Chi! Tên lưu manh không biết từ đâu tới dỗ ngon dỗ ngọt người nhận thân, người liền tin sao? Tiểu thư, mau báo quan..."
Lời còn chưa dứt, Tống Vân Diễm đã nhấc chân đá nàng ta lăn quay ra đất.
"Cái thứ khinh chủ vong ân cũng xứng kêu oan?"
Thu Ý co quắp trên mặt đất ho ra bọt má-u, không dám lên tiếng nữa.
Tống Vân Diễm kéo ta vào lòng, che mắt ta lại.
"Đừng nhìn. Bẩn."
Sau khi trở về, hắn cứ ở lì trong thư phòng.
Vũ Dương len lén hỏi ta: "Vương gia làm sao vậy?"
Ta vân vê chiếc chong chóng trong tay, nhỏ giọng nói: "Có lẽ là... ta không đưa chong chóng cho huynh ấy chơi."
Vũ Dương bật cười.
Ta kéo kéo tay áo hắn ta, kiễng chân ghé vào tai hắn ta: "Vũ Dương đại ca, ta đưa cái này cho Đại ca ca chơi, huynh đi mua đền cho ta một cái mới, được không?"
"Tại sao lại bắt ta mua?"
Vũ Dương cố ý trêu ta: "Chong chóng có phải cho ta đâu."
Ta chớp chớp mắt: "Ta thấy rồi nhé, hôm qua huynh ở trong phòng đếm bạc, trắng lóa mắt, có nhiều lắm lắm luôn!"
Hắn ta vội vàng bịt miệng ta lại, hạ thấp giọng:
"Tổ tông của ta ơi, đó là tiền vốn ta dành dụm cưới vợ đấy, ngàn vạn lần đừng nói ra ngoài!"
"Vậy huynh có mua cho ta không?"
"... Mua, đi mua ngay đây."
Lúc xoay người còn lẩm bẩm một câu: "Thế này chẳng phải rất hiểu chuyện sao, còn chữa trị cái gì nữa?"
Ta cầm chong chóng đẩy cửa thư phòng. Tống Vân Diễm đứng bên cửa sổ, không biết đang nhìn cái gì.
"Loan Loan, có sợ không?"
Hắn không quay đầu lại.
"Sợ cái gì?"
Ta đi đến bên cạnh hắn, nhét chiếc chong chóng vào tay hắn: "Đại ca ca, cho mượn chơi đấy. Nhưng không được làm hỏng. Ta chỉ có mỗi cái này thôi."
Hắn cuối cùng cũng xoay người lại, cúi đầu nhìn ta.
“Muội không trách ta sao? Chưa nói với muội, đã xử lý tỳ nữ cũ của muội."
Ta lắc đầu: "Nhất định là nàng ta chọc giận Đại ca ca chỗ nào đó rồi."
"Thu Ý đối xử với ta không tốt, tại sao ta phải trách Đại ca ca là người đối tốt với ta? Chỉ là... nàng ta nói sau này nàng ta muốn làm thiếp của ca ca ta, nói thiếp cũng là chủ tử, như vậy bọn ta sẽ bình đẳng. Ta phải chia hết đồ tốt cho nàng ta một nửa, nếu không nàng ta sẽ dỗ ca ca không bao giờ thích ta nữa. Nhưng mà Thu Ý không cần dỗ, ca ca... đã không cần ta nữa rồi."
Tống Vân Diễm cúi người bế ta lên.
"Loan Loan, từ nay về sau, không ai có thể bắt muội chia một nửa đồ đạc, càng không có ai có thể dỗ ta không thích muội. Chiếc chong chóng này là của muội. Ta, cũng là Đại ca ca của muội."
Ta trộm vui mừng: "Tốt quá rồi... ta có hai cái chong chóng."
Tống Vân Diễm...
Kinh thành còn phồn hoa hơn ta tưởng tượng.
Tin tức Tiêu Dao Vương hồi kinh lan truyền cực nhanh, quà cáp từ các phủ như nước chảy gửi vào cửa, có rất nhiều món đồ lạ mắt ta chưa từng thấy bao giờ.
Chưa đến nửa ngày, đầu đường cuối ngõ đều đang đồn đại. Vị Diêm Vương mặt lạnh kia, vậy mà lại nhận một nghĩa muội.
Buổi chiều, một tỷ tỷ xinh đẹp mặc đồ cưỡi ngựa màu đỏ rực xông vào hoa sảnh như một cơn gió, đôi mắt sáng lấp lánh đá-nh giá ta.
"Đại ca, huynh nhặt được cục cưng nhỏ này ở đâu vậy? Trông xinh xắn quá."
Nàng ấy đưa tay định nhéo má ta.
Tống Vân Diễm dùng tay gạt ra thay ta: "Thu cái vuốt của muội lại."
Nàng ấy bĩu môi, thu tay về, nhưng vẫn cúi người sát lại gần ta: "Tên là Loan Loan phải không? Ta là Ngũ tỷ tỷ của muội.”
“Cái người mà Thẩm Tĩnh Chi không cần đó."
Tống Vân Diễm lạnh nhạt nói.
Ngũ Công chúa? ? ?
Lúc này ta mới phản ứng lại thân phận của nàng ấy, mở to mắt, tò mò quan sát nàng ấy.
"Thẩm Tĩnh Chi? Chẳng phải hắn ta chỉ có một muội muội thôi sao? Ở đâu chui ra thêm một người nữa vậy?"
Tai ta dựng đứng lên.
Ca ca cũ của ta... lại có thêm muội muội rồi?
Vũ Dương ở bên cạnh tiếp lời: "Đúng vậy Công chúa, Thẩm Tĩnh Chi lấy đâu ra một muội muội khác thế?"
Ngũ Công chúa thuận tay đút cho ta một quả nho, bĩu môi.
"Thẩm gia dạo trước chuyển vào kinh rồi đấy. Nhà hắn ta đúng là có một muội muội, trông... không bằng bé con đáng yêu này của Đại ca. Mồm mép lanh lợi, xuất khẩu thành thơ, thông minh thì có thông minh, nhưng ánh mắt kia... toàn là diễn. Ta không thích."
Ta chậm chạp nhai quả nho. Hóa ra Ngũ Công chúa chính là vị tẩu tử tương lai kia của ta. Nàng ấy thật đẹp, giống như người bước ra từ trong tranh.
Tống Vân Diễm ngước mắt: "Nghe nói muội muốn gả cho hắn ta?"
"Gả cho ai? Thẩm Tĩnh Chi? Hắn ta tính là cái thá gì, cũng xứng cưới ta?"
Ngũ Công chúa hừ một tiếng: "Mấy tháng trước hắn ta vào kinh thuật chức, ta ngắm sen bên hồ, đá-nh rơi chiếc khăn tay. Vốn dĩ đã không muốn nữa, hắn ta cứ khăng khăng vớt lên trnàng ta, mắt còn dán chặt lên người ta không rời, ta quay người vứt đi luôn."
