📖 CHƯƠNG 7
Cửa tiệm cuối cùng cũng đứng vững ở Tô Hàng.
Cửa tiệm chỉ là một phần, ta còn cùng Khương gia nương tử đi khắp Tô Hàng để tuyển chọn những mặt hàng có mẫu mã đẹp, lập thành danh sách hàng hóa đợt đầu. Sau này ta sẽ phụ trách việc thu mua và kiểm tra chất lượng ở Tô Hàng, còn nàng ấy có mối tiêu thụ ở kinh thành.
Sau khi bận rộn nhiều ngày, mọi việc dần đi vào quỹ đạo, ta có chút thời gian rảnh rỗi nên đích thân đi đón Mộ Dung Vân tan học.
Thời gian qua ta thực sự không rảnh tay, Mộ Dung Vân ăn ở luôn trong thư viện, nếu không đến nữa chắc nó phát điên mất.
Bước vào cổng thư viện, ở một góc nhỏ, Mộ Dung Vân thu mình trong góc tường, sụt sùi khóc lóc, trông như một cục nợ nhỏ. Ta gọi nó một tiếng, nó ngơ ngác ngẩng đầu, nhìn thấy ta, nó bỗng gào khóc nức nở.
Nó cứ tự mình khóc, khóc đến mức toàn thân run rẩy, cũng không giống như trước đây lao vào lòng ta. Thậm chí một tiếng "mẹ" cũng không gọi.
Ta xót xa vô cùng, tiến lên ôm lấy cơ thể nhỏ bé của nó, để mặc nước mắt nó thấm ướt xiêm y.
Ta ôm thật chặt, hết lần này đến lần khác vỗ về, đứa trẻ trong lòng cuối cùng cũng bình tĩnh lại.
"Mẹ đến rồi, có phải Vân Vân đã chịu uất ức gì không?"
Cuối cùng Mộ Dung Vân cũng chịu ngẩng mặt lên.
"Mẹ, bọn họ nói con là con hoang, là đứa trẻ do kỹ nữ sinh ra. . ."
"Mẹ, Vân Vân không tốt, có phải Vân Vân rất bẩn thỉu không?"
"Mẹ, người không cần Vân Vân cũng không sao, chỉ cần mẹ tốt, Vân Vân tự mình đi xin ăn cũng không sao hết. . ."
Nghe những lời này, ta bùng lên cơn giận dữ. Ta không ngờ chuyện Âu Dương Thanh Mai và Mộ Dung Đình làm loạn hôm đó lại truyền đến thư viện.
Ta lấy khăn tay lau khô nước mắt cho Mộ Dung Vân: "Là mẹ không tốt, mẹ đến muộn rồi."
Ta nâng mặt nó lên, bảo nó: "Chỉ cần Vân Vân cần mẹ, thì dù mẹ có chế-t cũng không bao giờ bỏ rơi Vân Vân."
Nghe thấy lời này của ta, Mộ Dung Vân lại oà lên khóc.
"Con cần mẹ! Con chỉ cần mẹ thôi!"
Trưa hôm sau, ta đã đứng đợi sẵn bên ngoài thư viện. Mộ Dung Vân vừa tan học, ta xách theo chút bánh trái lao vào lớp học.
Lấy gậy ông đập lưng ông, phương pháp của Âu Dương Thanh Mai ta cũng nên học tập lấy phần tinh túy.
Ta đứng lên bục giảng, nhìn một lớp học toàn trẻ con, hắng giọng bắt đầu lên tiếng:
"Thời gian qua, con ta đã phải chịu uất ức ở đây, hôm nay ta đến để nói cho rõ ràng mọi chuyện."
"Mộ Dung Vân là nhi tử của Đường A Đường ta, nó là báu vật của ta, là hòn ngọc trên tay ta, dù có phải đập xương nát thịt ta cũng không bao giờ bỏ rơi nó."
"Sau này kẻ nào còn dám bắt nạt nó, chính là bắt nạt ta! Ta không có tính khí tốt như nó đâu, ta sẽ đến tận nhà cha mẹ các người để nói chuyện cho ra lẽ đấy."
"Hơn nữa, trẻ nhỏ nên thân thiện hòa nhã, nên chăm chỉ học hành, sao có thể học thói chua ngoa ngoài chợ, làm những việc thêu dệt tin đồn nhảm nhí?"
Ta chống nạnh dõng dạc nói một tràng dài, nói xong dưới lớp im phăng phắc như tờ. Đám trẻ đều sợ đến mức không dám thở mạnh, chỉ có Mộ Dung Vân là không kìm nén được nữa, mặt mày hớn hở nhìn ta như nhìn thiên thần giáng trần.
Nó bật dậy khỏi chỗ ngồi, nhưng lại không dám lao lên phía trước, mắt cứ liếc về phía sau lưng ta.
Lúc này ta mới nhận ra mà quay đầu lại nhìn. Một nam tử đang đứng sau lưng ta, khoác trên mình bộ đồ trắng, nho nhã lạ thường.
Thật không ngờ trong thư viện này lại có một tiên sinh dạy học đẹp đến thế.
"Đã thất lễ rồi, xin tiên sinh lượng thứ." Ta chắp tay hành lễ.
Xông vào lớp học thế này quả là có chút lỗ mãng, nhưng ngoài cách này ra, ta không nghĩ ra cách nào hiệu quả tức thì cả.
Ta đã chuẩn bị tâm lý để bị vị tiên sinh này quở trách một trận.
"Chắc hẳn đây chính là A Đường nương tử rồi," tiên sinh nhìn ta với vẻ mặt nửa cười nửa không.
Ta đã nổi danh đến mức này rồi sao. . . Câu nói này của hắn khiến ta không biết phải đáp lại thế nào.
"Hành động vừa rồi của A Đường nương tử thật là oai phong lẫm liệt, quả đúng là nữ trung hào kiệt, có được một người mẹ như nương tử là phúc lớn của Mộ Dung Vân."
. . . ?
Ta ngước mắt nhìn lên. Trong mắt vị tiên sinh này hoàn toàn là vẻ tán thưởng, không hề có nửa phần trách cứ.
Người đời đều cho rằng nữ tử nên nết na thùy mị là tốt nhất, ta lại hành động như một kẻ thô lỗ thế này mà lại có người tán thưởng, xem ra vị tiên sinh này cũng là một kỳ nhân.
Không chỉ có thế, tiên sinh tiếp tục nói: "Chuyện này A Đường nương tử đừng tự trách mình, quản lý học đường không tốt mới là căn nguyên, ta sẽ chuyển lời tới các tiên sinh trong thư viện, nhất định phải chấn chỉnh lại những thói xấu này."
"Ngài không phải là tiên sinh dạy học mới đến sao?" Ta hỏi một câu.
"Không phải, ta chỉ nhận lời mời đến đây giảng bài mà thôi." Đối phương cười đáp.
Té ra là vậy. . .
Nam tử nói xong liền rời đi, chắc là đi tìm các tiên sinh của thư viện để nói chuyện này.
Ta mở bánh trái ra chia cho đám trẻ. Cũng lấy một miếng đặt lên bàn trên bục giảng. Người này, là một người tốt.
Kể từ ngày rời khỏi học đường, ta bắt đầu suy nghĩ kỹ về chuyện của Mộ Dung Vân.
