📖 CHƯƠNG 6
Ta định mở miệng đuổi nàng ta ra khỏi tiệm thì ngoài cửa đột nhiên vang lên một tiếng gầm rú.
"Ai cho ngươi đến đây? ! Sao ngươi dám quấy rầy A Đường như vậy, đồ tiện nhân này!"
Người đến không phải ai khác, chính là vị phu quân mà Âu Dương Thanh Mai hằng mong nhớ, Mộ Dung Đình.
Hắn ta nổi trận lôi đình như vậy khiến ta nhất thời nảy sinh hứng thú. Lúc ta đi, hai người này vẫn còn mặn nồng như keo với sơn, sao thoắt cái Mộ Dung Đình đã coi nàng ta như kẻ thù rồi?
Khương gia nương tử ở bên cạnh kéo kéo vạt áo ta, nhìn ta bằng ánh mắt đầy lo lắng. Ta nhẹ nhàng vỗ về tay nàng ấy, ánh mắt tràn đầy vẻ xem kịch.
Sao ta có thể tức giận được chứ?
Nhìn hai người này sắp lao vào cắn xé nhau, ta vui mừng còn chẳng kịp.
Ta vốn đã thấy đau đầu khi phải dây dưa với hạng đàn bà chua ngoa như Âu Dương Thanh Mai. Giờ Mộ Dung Đình đến rồi, đúng là giải quyết nỗi lo của ta.
Mộ Dung Đình hùng hổ đi thẳng về phía Âu Dương Thanh Mai, lôi xệch nàng ta ra ngoài.
"Đồ nữ nhân chua ngoa này, đừng có ngậm má-u phun người, ngươi hại ta thế này là đủ rồi, tránh xa A Đường ra!"
Âu Dương Thanh Mai đâu có chịu, níu lấy ống tay áo Mộ Dung Đình khóc lóc thảm thiết: "Phu quân, chàng hồ đồ rồi sao! Nhi tử đang ở trong tay nàng ta, chàng không cần con nữa sao?"
"Ai là phu quân của ngươi!" Mộ Dung Đình tức đến đỏ mặt tía tai, suýt chút nữa thì ngất xỉu.
Khương gia nương tử ở bên cạnh ta khẽ bật cười, thấy ta vẫn còn vẻ mặt khó hiểu, nàng ấy khẽ ghé tai ta hỏi: "Ngươi còn nhớ, chuyện về Tướng quân nương tử phong lưu mà trước đây ta đã kể cho ngươi nghe không?"
Ta gật đầu.
Khương gia nương tử liền nói tiếp: "Ta từng thấy ở kinh thành, Tướng quân nương tử phong lưu đó chính là nàng ta! Không ngờ, thanh mai của Mộ Dung Đình lại chính là nàng ta!"
Nhờ Khương gia nương tử chỉ điểm, ta lập tức hiểu ra tất cả.
Trước đây nàng ấy từng kể cho ta một chuyện lạ. Ở kinh thành có một vị Tướng quân, cưới tiểu nữ nhi của ân nhân là quan Ngự sử.
Sau khi thành thân, vị Tướng quân này gạt lệ từ biệt nương tử để đi trấn giữ biên cương. Ba năm sau, khi tình hình biên cương đã ổn định, vị Tướng quân này mới đón nương tử sang đó.
Ai ngờ nàng ta ở trong quân doanh lại không biết liêm sỉ, bao năm qua cùng đám hạ sĩ làm ra không ít chuyện không ra gì. Vị Tướng quân này rốt cuộc không chịu đựng nổi nữa. Nhưng cha của nàng ta có ơn với hắn ta, nên hắn ta đành nuốt giận vào trong, không bỏ vợ.
Sau khi đưa nàng ta về kinh, hắn ta quyết định tuyệt giao với nàng ta. Cứ như vậy, mới có cái danh "Tướng quân nương tử phong lưu".
Ta sắp xếp lại dòng thời gian một chút.
Sau khi ta gả cho Mộ Dung Đình, hắn ta và Âu Dương Thanh Mai vẫn luôn lén lút tư thông bên ngoài. Phu quân của nàng ta quanh năm ở bên ngoài, hai người bọn họ không chút kiêng dè, vô tình có Mộ Dung Vân.
Lúc đó hai người coi Mộ Dung Vân là tai họa, là củ khoai nóng nên lập tức ném cho ta. Sau đó nàng ta đi biên cương, hai người mất liên lạc. Rồi sau đó, nàng ta bị chồng bỏ, sau khi về kinh liền đi tìm Mộ Dung Đình.
Xưa nay Mộ Dung Đình không thích nghe chuyện thị phi nên chắc không biết những chuyện xấu xa đó của nàng ta, hai người cứ thế nối lại tình xưa.
Dòng thời gian vô cùng hợp lý. Ta cảm thán, qua bao nhiêu sóng gió này, đầu óc ta đã nhanh nhạy hơn trước nhiều rồi.
Mộ Dung Đình tiếp tục chỉ vào mũi Âu Dương Thanh Mai mắng nhiếc.
"Đồ kỹ nữ không biết xấu hổ, phu quân của ngươi vẫn chưa chế-t đâu! Đừng có đến đây mà quấn lấy ta không buông!"
Câu nói này thốt ra, ta lại hiểu thêm một chuyện. Xem ra Âu Dương Thanh Mai đã lừa Mộ Dung Đình rằng phu quân của nàng ta đã tử trận, nên Mộ Dung Đình mới đồng ý nối lại tình xưa với nàng ta. Sau này mới phát hiện ra mình bị lừa.
Âu Dương Thanh Mai vẫn chưa từ bỏ ý định, nàng ta níu lấy tay Mộ Dung Đình, thút thít: "A Đình, sao chàng lại lạnh lùng thế, chúng ta mang con về, cùng nhau chung sống tốt đẹp có được không? Năm đó, chàng và ta tình tự bên tường, ta thậm chí còn cùng chàng ở. . ."
Âu Dương Thanh Mai bắt đầu nói năng không kiêng nể, trong miệng tuôn ra toàn những lời như trong tranh xuân cung.
Nàng ta chưa nói xong, Mộ Dung Đình đã cuống cuồng, giáng một cái tát thật mạnh vào mặt nàng ta. Khóe miệng Âu Dương Thanh Mai rỉ má-u, nàng ta ôm mặt nhìn Mộ Dung Đình với vẻ không tin nổi. Nhân lúc này, Mộ Dung Đình mới lôi được nàng ta đi.
Kể từ ngày Mộ Dung Đình lôi Âu Dương Thanh Mai ra khỏi tiệm, những ngày sau đó sóng yên biển lặng. Những đại nương thích buôn chuyện kia lại tỏ ra khách sáo với ta lạ thường. Cứ một tiếng gọi A Đường nương tử, hai tiếng gọi tiểu Đường muội muội.
Khắp phố phường đều than thở ta bị gã lang quân bạc bẽo phụ bạc, vậy mà vẫn có thể dựa vào bản lĩnh để lập nghiệp ở Tô Hàng, quả là một nữ tử gan dạ và bản lĩnh. Nhờ thế mà càng có thêm nhiều nữ tử đến tiệm của ta mua đồ.
Do giai đoạn đầu ta đã tốn không ít tâm sức, những thứ nữ tử cần dùng đều có thể tìm thấy trong tiệm, tuy mặt tiền không lớn, chủng loại không nhiều, nhưng hàng hóa lại có giá cả bình dân mà chất lượng tốt, giúp khách hàng tiết kiệm được thời gian chọn lựa.
