📖 CHƯƠNG 1
Ta đang tựa lưng trên trường kỷ êm ái, ôm con gái trong lòng, một lớn một nhỏ chỉ huy Hoàng thượng bóc quả vải cho ta.
Ngụy Triều tuy mang tiếng là bạo chúa, nhưng sau khi ta sinh hạ Nguyệt Nhi, hắn đối xử với hai mẹ con ta cực kỳ tốt.
Lúc này, hắn cứ căng cứng cả khuôn mặt, nhưng lại bóc vải vô cùng tỉ mỉ cẩn thận, ta và Nguyệt Nhi thì ăn uống vô cùng vui vẻ.
Đột nhiên, giữa không trung chợt hiện ra một loạt những dòng chữ lơ lửng:
【Hai mẹ con hay làm mình làm mẩy này còn sống được mấy ngày nữa chứ? Sự nhẫn nhịn của Hoàng thượng hiện tại, tất cả đều là để dọn đường cho hai mẹ con nhà họ Thẩm ngày mai tiến cung!】
【Đợi đến khi hai mẹ con nhà họ Thẩm vừa vào cung, Hoàng thượng sẽ lập tức ban rượu độc cho hai mẹ con này, tiễn họ chầu trời.】
Ta nhìn bàn tay to với những khớp xương rõ ràng của Ngụy Triều, lại nhìn khuôn mặt lạnh như băng không chút cảm xúc của hắn, chợt thấy sống lưng lạnh toát.
Ngay chớp mắt sau đó, ta liền mạnh tay gạt phăng quả vải mà hắn vừa đưa tới.
Bàn tay của Ngụy Triều khựng lại giữa không trung, đôi mắt đen sâu thẳm lạnh lùng nhìn ta.
Ta nuốt nước bọt, cố nặn ra một nụ cười vô cùng hiền thục:
“Hoàng thượng trăm công nghìn việc, thần thiếp sao dám làm phiền ngài?"
"Nguyệt Nhi vừa làm bẩn tã rồi, thiếp xin phép bế con xuống dọn dẹp ngay đây."
Nguyệt Nhi tay vẫn nắm chặt nửa quả vải chưa ăn xong, chớp chớp đôi mắt to, không chút nể tình mà bóc mẽ ta.
"Mẫu phi, con đâu có ị."
Đứa trẻ này, sao chẳng tinh ý chút nào thế cơ chứ.
Ta ôm con bé lùi về sau hai bước, cười gượng hai tiếng.
"Con ị rồi, mẫu phi ngửi thấy rồi, thối lắm, đừng để ám mùi sang phụ hoàng con."
Ngụy Triều ngồi trên trường kỷ, hắn vẫn duy trì tư thế đưa quả vải khi nãy, đôi mắt đen sâu thẳm chằm chằm nhìn ta, không nhìn ra hỉ nộ.
Trước mắt, những dòng chữ lơ lửng màu đỏ m.áu kia vẫn đang trôi qua:
【Hahaha, con ngốc Khương Tứ này rốt cuộc cũng cảm thấy có điều không ổn rồi sao? Đáng tiếc muộn rồi, trong lòng bạo chúa bây giờ chắc đã nghĩ ra một trăm cách để làm thịt ả rồi.】
【Hai mẹ con nhà họ Thẩm kia mới là ánh trăng sáng và nốt chu sa trong lòng bạo chúa, cái loại thế thân kiêu căng ngạo mạn như Khương Tứ, cùng lắm cũng chỉ là tấm bia đỡ đạn cho tình yêu đích thực mà thôi.】
【Nghĩ đến cảnh ngày mai bạo chúa vì nghênh đón Thẩm Thanh Uyển mà thẳng chân đá Khương Tứ ngã lộn cổ xuống bậc thang ngay trước mặt bao người là ta lại thấy sướng!】
Bắp chân ta run rẩy, suýt nữa thì đứng không vững.
Hóa ra ta là thế thân, lại còn sắp bị đá lăn xuống bậc thang?
Ta cúi đầu nhìn đôi chân vốn quen sống sung sướng bấy lâu của mình, lại nhìn đôi chân nhìn qua đã thấy đầy sức mạnh kia của hắn.
Một cước này mà đạp xuống, ta cơ bản là vĩnh biệt việc đi lại luôn.
Không được, ta phải trốn, còn phải dẫn theo con gái cùng trốn.
Ta ôm chặt Nguyệt Nhi vẫn đang giãy giụa trong lòng, xoay người bước nhanh về phía nội điện, miệng còn lẩm bẩm.
"Thần thiếp đi xử lý thứ ô uế này ngay, Hoàng thượng ngài ngàn vạn lần đừng qua đây, kẻo lại làm bẩn mắt rồng của ngài."
Ta lao vào nội điện với tốc độ như bay, đặt phịch Nguyệt Nhi lên chiếc giường nhỏ.
Nguyệt Nhi phồng má tức tối nhét quả vải trong tay vào miệng, lầu bầu lên án.
"Con thơm lắm cơ mà, con không có thối!"
Ta vội vàng bụm miệng con bé lại, hạ thấp giọng.
"Tiểu tổ tông của ta ơi, con cứ coi như là vì cứu mạng nương con, đi bậy một lần thì có sao đâu?"
Nguyệt Nhi còn chưa kịp phản bác, sau lưng đã vang lên tiếng bước chân trầm ổn.
Mỗi một bước đều như đạp lên đầu quả tim ta, ta cứng đờ người quay đầu lại.
Ngụy Triều đã đứng ngoài rèm châu, đôi bàn tay thon dài của hắn chậm rãi vén rèm lên.
Trong tay hắn vẫn cầm một chiếc khăn lụa màu vàng rực, từ tốn lau mu bàn tay vừa bị ta tát đến đỏ ửng.
Trên mặt hắn vẫn không có biểu cảm gì, giọng nói lạnh ngắt như băng.
"Thối ở đâu?"
Đầu ta "ong" lên một tiếng:
【Xong rồi xong rồi, bạo chúa đi theo vào rồi, đây là muốn ra tay trước thời hạn sao?】
【Khương Tứ ban nãy tát một cái lên tay bạo chúa, phạm thượng, tội c.h.ế.c đó!】
Ta "bịch" một tiếng quỳ rạp xuống đất, thuận tay ấn luôn Nguyệt Nhi đang ngồi bên mép giường đung đưa đôi chân ngắn ngủn quỳ xuống theo.
"Hoàng thượng thứ tội, thần thiếp ban nãy chỉ là nhất thời trượt tay, tuyệt đối không có ý mạo phạm ngài!"
Bước chân của Ngụy Triều khựng lại, đôi mày nhíu chặt.
Dáng vẻ khi nhíu mày của hắn càng đáng sợ hơn, đôi mắt màu hổ phách kia tràn ngập lửa giận.
Ta biết ngay mà, gần vua như gần cọp, mấy năm nay hắn đối xử tốt với ta, tất cả đều là để che mắt thế nhân, nhằm bảo vệ cho ánh trăng sáng sắp tiến cung của hắn.
Bây giờ ánh trăng sáng sắp về rồi, ta cũng nên "hết vai" thôi.
Ngụy Triều bước đến trước mặt ta, bóng đen bao trùm xuống.
Ta nhắm chặt mắt, chờ đợi cú đá kia hoặc là một câu "lôi ra ngoài c,h,é,m".
Thế nhưng, cơn đau như dự liệu lại không truyền tới.
Một bàn tay to lớn ấm áp phủ lên trán ta.
Trong giọng nói của Ngụy Triều mang theo một tia nghi hoặc và cứng đờ khó lòng nhận ra.
"Không có sốt, sao lại toàn nói sảng thế này?"
- - - - - - - -
