Menu

📖 CHƯƠNG 2

~9 phút đọc1.813 từ2/6 chương

Ta ngẩn người mở mắt ra.

Bàn tay của Ngụy Triều rất lớn, lòng bàn tay khô ráo và ấm áp, hoàn toàn không giống với vẻ m.áu lạnh vô tình trong lời đồn.

Hắn ngồi xổm xuống, ánh mắt ngang tầm với ta.

Tuy vẫn là dáng vẻ người sống chớ lại gần, nhưng ta nhìn thế nào cũng thấy hắn đang nín nhịn nghẹn khuất.

"Tay trẫm, bẩn sao?"

Hắn đưa bàn tay trái vừa bị ta tát một cái ra trước mặt ta.

Mu bàn tay đỏ ửng một mảng, trên nền da trắng lạnh lẽo trông lại càng chói mắt.

Ta run rẩy một cái:

“Không... không bẩn, là tay của thần thiếp bẩn."

Ngụy Triều nhíu mày chặt hơn, tưởng chừng có thể kẹp c.h.ế.c một con ruồi.

Hắn rụt tay về, lấy từ phía sau ra một chiếc đĩa ngọc, bên trong đựng vài quả vải đã bóc sẵn, trong suốt long lanh, đến một chút màng vỏ cũng không còn.

"Vừa mới bóc xong, nếu không bẩn thì ăn đi."

Hắn đưa quả vải đến trước mặt Nguyệt Nhi.

Nguyệt Nhi reo lên một tiếng, lại định thò tay ra bắt lấy.

Ta nhanh tay lẹ mắt, vội vàng ấn chặt bàn tay nhỏ bé của Nguyệt Nhi lại, nặn ra với Ngụy Triều một nụ cười còn khó coi hơn cả khóc.

"Hoàng thượng, quả vải nóng lắm, Nguyệt Nhi còn nhỏ, ăn nhiều dễ bị chảy m.áu mũi, hay là... hay là đừng ăn nữa."

Đây nào phải là quả vải, đây rõ ràng là bữa cơm đoạn đầu đài mà!

Hai mẹ con nhà họ Thẩm ngày mai tiến cung, hôm nay lại cho ta nếm chút đồ ngọt này, có phải là muốn ta c.h.ế.c được thanh thản hơn chút không?

Bàn tay đưa quả vải của Ngụy Triều lại một lần nữa cứng đờ giữa không trung.

Hắn nhìn Nguyệt Nhi, lại nhìn ta, cuối cùng đặt túi gấm xuống chiếc bàn nhỏ.

"Vậy nàng ăn đi."

Ta lắc đầu nguầy nguậy như trống bỏi:

“Thần thiếp... thần thiếp đau răng, cũng không ăn được."

Sắc mặt Ngụy Triều hoàn toàn trầm xuống.

Không khí trong phòng chùng xuống thấp đến mức khiến người ta khó thở.

Những dòng chữ lơ lửng lại bắt đầu nhảy múa điên cuồng:

【Buồn cười c.h.ế.c mất, Khương Tứ đây là đang điên cuồng thăm dò trên bờ vực tìm c.h.ế.c mà.】

【Các người nhìn ánh mắt của bạo chúa kìa, muốn g.i.ế.c người đến nơi rồi.】

【Được cho thể diện mà không biết giữ, vải này là đồ tiến cống đấy, tổng cộng cũng chỉ có ngần ấy, đem đưa hết đến đây rồi mà ả còn dám chê bai?】

Trong lòng ta đắng chát, ta nào dám chê bai, ta là không dám ăn đó chứ.

Ngụy Triều đứng dậy, từ trên cao nhìn xuống ta, giọng điệu lạnh cứng.

"Đã không muốn ăn, vậy thì vứt đi."

Nói xong, hắn phất tay áo, xoay người sải bước dài đi ra ngoài.

Bóng lưng dứt khoát, mang theo một luồng lửa giận.

Mãi cho đến khi không còn nhìn thấy bóng dáng hắn, ta mới mềm nhũn người ngã gục xuống đất, thở dốc từng ngụm lớn.

Nguyệt Nhi nhân lúc ta không chú ý, bò đến bên chiếc bàn nhỏ, chộp lấy một quả vải nhét tọt vào miệng, lúng búng nói.

"Mẫu phi ngốc thật, đồ ngon thế này mà không ăn."

Ta nhìn đứa con gái vô tư lự của mình, chợt thấy bi thương dâng trào.

Con gái ngốc, con thì hiểu cái gì.

Hai mẹ con nhà họ Thẩm kia ngày mai sắp tiến cung rồi, nghe nói vị tiểu thư Thẩm Thanh Uyển nhà họ Thẩm tài hoa xuất chúng.

Năm xưa nếu không phải vì sức khỏe nàng ta không tốt phải đến Giang Nam dưỡng bệnh, thì ngôi vị Quý phi này làm sao đến lượt đứa con gái Thượng thư chỉ biết ăn chơi nhảy múa như ta ngồi chứ?

Đáng sợ nhất là, Thẩm Thanh Uyển còn dắt theo một đứa con gái.

Những dòng chữ đó nói, đó là cốt nhục của Ngụy Triều.

Cũng có nghĩa là, trước khi Ngụy Triều gặp ta, hắn đã cùng ánh trăng sáng của mình có con rồi.

Vậy ta tính là cái gì, Nguyệt Nhi tính là cái gì?

Ta quệt vội giọt nước mắt chua xót, không được, không thể ngồi chờ c.h.ế.c.

Nếu ngày mai mới là ngày c.h.ế.c, vậy thì đêm nay ta nhất định phải bỏ trốn.

Ta đứng dậy, bắt đầu lục tung tủ hòm trong phòng.

Vàng bạc trang sức phải mang theo, ngân phiếu phải mang theo, còn cả mấy món đồ chơi nhỏ mà Ngụy Triều ban thưởng mấy năm nay nữa, có thể mang thì mang hết.

Nguyệt Nhi ngồi trên giường, vừa ăn vải vừa nhìn ta bận rộn cắm cúi.

"Mẫu phi, chúng ta đang chơi trò tìm kho báu sao?"

Ta nhét nốt nén vàng cuối cùng vào tay nải, vẻ mặt ngưng trọng bước tới bế con bé lên.

"Không, chúng ta đang chơi trò đại đào tẩu."

Buổi tối, ta thay một bộ y phục cung nữ không chút nổi bật, cũng thay cho Nguyệt Nhi bộ đồ tiểu thái giám.

Nguyệt Nhi cảm thấy hiếu kỳ vui vẻ, cứ cười khúc khích mãi không thôi.

Ta nhét cho con bé một miếng bánh quế hoa, bụm chặt miệng nó lại.

"Suỵt, đừng lên tiếng, bị bắt được là bị tét mông đấy."

Ta đeo chiếc tay nải nặng trịch trên lưng, ôm Nguyệt Nhi, lén lén lút lút mò đến bên lỗ chó ở gần lãnh cung.

Đây là đường lui mà ta đã dò la kỹ càng từ trước khi tiến cung, không ngờ lại được dùng đến nhanh như vậy.

Chỉ cần chui ra ngoài, bên ngoài chính là sông hộ thành.

Ta biết bơi, dắt theo Nguyệt Nhi bơi qua sông, sau đó chúng ta sẽ cao chạy xa bay, đi Giang Nam, đi Tái Bắc...

Chỉ cần rời xa cái hoàng cung này là được.

Ta nhét chiếc tay nải ra trước, rồi đặt Nguyệt Nhi xuống.

"Nguyệt Nhi ngoan, chui ra trước đi, mẫu phi sẽ ra ngay sau."

Nguyệt Nhi tuy bình thường bướng bỉnh, nhưng vào lúc mấu chốt vẫn khá nghe lời, chu cái mông nhỏ ra sức bò ra ngoài.

Ngay khi nửa thân người của Nguyệt Nhi vừa mới ló ra ngoài, một bóng dáng màu vàng rực đột nhiên xuất hiện bên ngoài lỗ chó.

Ánh trăng chiếu rọi, ta nhìn rõ khuôn mặt lạnh lùng như băng tuyết kia, là Ngụy Triều.

Trong tay hắn cầm một chiếc đèn lồng, đang cúi đầu nhìn Nguyệt Nhi bị mắc kẹt trong lỗ chó.

Trong miệng Nguyệt Nhi vẫn còn ngậm nửa miếng bánh quế hoa, đôi mắt to chớp chớp, sau khi nhìn thấy Ngụy Triều, lí nhí gọi một tiếng.

"Phụ hoàng!"

Mắt ta tối sầm lại, suýt chút nữa thì ngất đi.

Xong rồi, trời muốn diệt ta.

Ngụy Triều cúi người xuống, giống như nhổ củ cải, xách Nguyệt Nhi từ trong lỗ chó ra, ôm vào lòng.

Sau đó, hắn ngẩng đầu lên, đôi mắt sâu không thấy đáy kia nhìn thẳng qua lỗ chó, nhìn chằm chằm vào ta đang bò ở phía bên kia.

"Ái phi đang làm gì ở đây?"

Giọng của hắn rất nhẹ, nhưng trong đêm tĩnh mịch lại đặc biệt rõ ràng.

Đầu óc ta xoay chuyển nhanh nhạy, cố tìm một lý do hợp lý.

"Thần thiếp... thần thiếp dắt Nguyệt Nhi đi trải nghiệm cuộc sống."

"Trải nghiệm cuộc sống chui lỗ chó?"

Trong giọng nói của Ngụy Triều mang theo một tia giễu cợt.

Những dòng chữ lơ lửng lại bắt đầu nhảy múa:

【Hahahaha, hiện trường ê chề siêu cấp lớn!】

【Cái chỉ số thông minh này của Khương Tứ cũng cạn lời luôn, hoàng cung đại nội canh phòng cẩn mật, ả tưởng cứ có cái lỗ chó là chui ra được sao?】

【Bạo chúa lần này chắc chắn sẽ nổi trận lôi đình, tự ý xuất cung là trọng tội đó!】

Ta muốn khóc mà không có nước mắt, Ngụy Triều cũng không nói gì, chỉ ôm Nguyệt Nhi xoay người bỏ đi.

Đi được hai bước, hắn lại dừng lại, quay đầu nhìn ta một cái.

"Còn không mau đi theo? Chẳng lẽ muốn trẫm lôi nàng ra?"

Ta đành ngậm ngùi đi vòng ra ngoài từ cửa nách ở phía bên kia, cúi đầu đi theo sau lưng hắn.

Suốt chặng đường không ai nói năng gì, không khí đè nén đến đáng sợ.

Trở về tẩm điện, Ngụy Triều giao Nguyệt Nhi cho vú nuôi bế xuống, sau đó lui tất cả cung nhân.

Trong điện rộng lớn chỉ còn lại hai người chúng ta.

Ngụy Triều ngồi trên ghế, tay nghịch chiếc tay nải mà ta chưa kịp mang đi.

Bên trong, những nén vàng óng ánh lộ ra ngoài.

"Ái phi dành dụm được kha khá tiền riêng đấy nhỉ."

Ta quỳ rạp dưới đất, run rẩy cầm cập.

"Đây đều là Hoàng thượng ban thưởng, thần thiếp chỉ là... chỉ là muốn lấy ra đếm xem sao."

"Đếm tiền mà cần phải mặc thành thế này? Cần phải chui lỗ chó?"

Ngụy Triều ném chiếc tay nải lên bàn, phát ra một tiếng động trầm đục.

Hắn đứng dậy, từng bước đi về phía ta.

Mỗi bước đi, tim ta lại thắt lại một phần.

Cho đến khi đôi ủng thêu vân mây viền vàng dừng lại trước mặt ta.

"Khương Tứ, nàng muốn rời bỏ trẫm đến thế sao?"

Giọng hắn có chút khàn khàn, nghe ra lại có một tia... uất ức?

Ta giật mình ngẩng đầu, vừa vặn chạm vào đôi mắt đỏ ngầu của hắn.

Hắn mất ngủ sao?

Cũng phải, ngày mai ánh trăng sáng sắp tiến cung rồi, chắc chắn hắn kích động đến mức không ngủ được.

Ta cắn răng, hạ quyết tâm:

“Hoàng thượng, thần thiếp có chút tự biết mình."

"Thẩm tỷ tỷ ngày mai sắp tiến cung, kẻ thô kệch như thần thiếp, ở lại đây chỉ làm chướng mắt. Chi bằng Hoàng thượng thả thần thiếp dắt Nguyệt Nhi đi, tác hợp cho Hoàng thượng và Thẩm tỷ tỷ một nhà đoàn tụ!"

Ta nói đường đường chính chính, nhưng nước mắt lại không tự chủ được mà rơi xuống.

Ngụy Triều ngẩn người.

Hắn đăm đăm nhìn ta, như thể đang nhìn một kẻ ngốc.

Phải một lúc lâu sau, hắn mới nặn ra được một câu từ kẽ răng.

"Ai nói với nàng, trẫm muốn cùng nhà họ Thẩm một nhà đoàn tụ?"

HomeTrước
Sau