📖 CHƯƠNG 3
Ta ngẩn người, chẳng lẽ không phải sao?
Những dòng chữ đó đều nói vậy mà.
【Khương Tứ ngốc thật sao? Thẩm Thanh Uyển kia là quay về để làm Quý phi, một Quý phi như ả thì tính là cái thá gì?】
【Đúng vậy, bạo chúa vì Thẩm Thanh Uyển mà giữ mình trong sạch ngần ấy năm, ngoại trừ việc đụng vào Khương Tứ để sinh một đứa con, thì các phi tần khác ngay cả một ngón tay hắn cũng chưa từng chạm tới.】
【Khương Tứ cũng chỉ là nhờ may mắn, khuôn mặt có vài phần giống Thẩm Thanh Uyển, nếu không thì đã sớm mốc meo trong lãnh cung rồi.】
Ta chỉ tay lên không trung:
“Bọn họ nói vậy."
Ngụy Triều nhíu mày ngẩng đầu nhìn xà nhà, ngoại trừ mấy cái mạng nhện thì chẳng có thứ gì cả.
Chắc hắn tưởng ta điên rồi.
Hắn thở dài một hơi, ngồi xổm xuống, động tác có chút lóng ngóng lau đi nước mắt trên mặt ta.
"Khương Tứ, trong đầu nàng cả ngày toàn nghĩ cái mớ hỗn độn gì vậy?"
"Hai mẹ con nhà họ Thẩm tiến cung, là bởi vì Thẩm tướng quân tử trận sa trường, Thẩm phu nhân đưa dắt trẻ mồ côi vào kinh thành nhận phong thưởng. Trẫm nể tình Thẩm tướng quân đã hy sinh vì nước, mới hạ chỉ khoản đãi họ thật hậu hĩnh."
"Ánh trăng sáng gì chứ, một nhà đoàn tụ cái gì?"
"Quý phi của trẫm, xưa nay cũng chỉ có một vị trí này, và cũng chỉ giữ lại cho một người duy nhất."
Hắn vừa nói, vừa nhìn ta một cái thật sâu.
Ta chớp chớp mắt, đầu óc có chút đình trệ.
"Vậy... đứa trẻ kia thì sao? Không phải là cốt nhục của ngài ư?"
Sắc mặt Ngụy Triều nháy mắt đen sì, còn đen hơn cả nhọ nồi.
"Khương Tứ!"
Hắn nghiến răng nghiến lợi gọi tên ta:
“Trong mắt nàng, trẫm là loại người sẽ ra ngoài trăng hoa xằng bậy sao?"
"Mấy năm nay ngoại trừ ở chỗ nàng, trẫm đã đi qua cung nào? Chạm qua nữ nhân nào chưa? Đứa trẻ đó năm nay năm tuổi, năm năm trước trẫm còn đang đánh giặc ở biên cương, chẳng lẽ trẫm có thể cách một khoảng không mà sinh con được sao?"
Ta rụt cổ lại, hình như... cũng có lý.
Nhưng những dòng chữ kia rõ ràng nói là...
Ta lại ngẩng đầu nhìn những bình luận lơ lửng đó, phát hiện hướng gió đột nhiên thay đổi rồi.
【Trời đất? Cốt truyện sao lại không giống nguyên tác?】
【Trong nguyên tác chẳng phải nói Thẩm Thanh Uyển là nữ chính sao? Bạo chúa yêu cô ta c.h.ế.c đi sống lại mà?】
【Lẽ nào đây là truyện đồng nhân (fanfic)? Hay là chúng ta xem sót tình tiết nào rồi?】
Ta: ...
Hóa ra đám người bình luận thả chữ này cũng chỉ là loại thùng rỗng kêu to?
Ta bị bọn họ hại thê thảm rồi!
Hiểu lầm đã được tháo gỡ, nhưng ta vẫn cảm thấy có chỗ nào đó không đúng.
Nếu Ngụy Triều không thích Thẩm Thanh Uyển, vậy tại sao cả ngày hắn cứ bày ra cái bộ mặt khó đăm đăm với ta?
Ta dè dặt cẩn thận hỏi:
“Nếu Hoàng thượng không muốn đuổi thần thiếp đi, vậy cớ sao... cớ sao cứ luôn lạnh mặt với thần thiếp? Thần thiếp còn tưởng..."
Gốc tai Ngụy Triều đột nhiên đỏ ửng, một vệt đỏ hồng kỳ lạ nhanh chóng lan tràn đến tận cổ.
Hắn quay mặt đi, không dám nhìn ta, giọng nói nhỏ như muỗi kêu.
"Trẫm... trẫm đó là đang căng thẳng."
"Căng thẳng?"
Ta nghi ngờ chính mình đã nghe nhầm.
Đường đường là vua của một nước, một bạo chúa sát phạt quyết đoán, đối mặt với ta mà lại căng thẳng ư?
Ngụy Triều hít sâu một hơi, giống như đã liều mạng không màng gì nữa.
"Trẫm chưa từng dỗ dành nữ nhân, không biết nên đối xử tốt với nàng như thế nào."
"Thái phó từng dạy, làm bậc quân vương thì buồn vui không được lộ trên nét mặt, phải có uy nghiêm, trẫm sợ trẫm vừa cười, nàng lại thấy trẫm bỡn cợt nhẹ dạ."
"Hơn nữa... mỗi lần nàng nhìn trẫm, ánh mắt hệt như đang nhìn kẻ trộm, trẫm... trẫm lại càng căng thẳng hơn."
Ta há hốc miệng, cằm suýt nữa thì rơi xuống đất.
Đây vẫn là tên bạo chúa khiến người ta nghe danh đã khiếp vía đó sao?
Cho nên, mấy năm nay hai người chúng ta chính là một kẻ giả vờ cao ngạo lạnh lùng, một kẻ thì run rẩy sợ hãi?
Tất cả đều là vì giao tiếp không hiểu ý nhau?
Ta chợt thấy có chút buồn cười, lại có chút xót xa.
Ngụy Triều thấy ta không nói gì, tưởng ta không tin, liền sốt ruột.
"Nếu nàng không tin, trẫm bây giờ liền móc tim ra cho nàng xem!"
Vừa nói, hắn vừa đưa tay cởi đai lưng.
Ta hoảng hồn, vội vàng đè tay hắn lại.
"Tin tin tin, thần thiếp tin ngài!"
Giữa đêm hôm khuya khoắt thế này, móc tim thì không cần thiết, móc cái khác đi... khụ khụ.
Tay Ngụy Triều bị ta đè lại, cơ thể hắn cứng đờ một chút, lật tay nắm chặt lấy tay ta.
Lòng bàn tay hắn đổ đầy mồ hôi.
"Vậy... nàng không đi nữa chứ?"
Hắn dè dặt nhìn ta, y hệt một con chó sói lớn sợ bị chủ nhân vứt bỏ.
Trong lòng ta mềm nhũn, gật gật đầu.
"Không đi nữa."
Chỉ cần hắn không lấy mạng ta, ta sẽ ăn vạ ở đây không đi đâu cả.
Dù sao thì, thức ăn trong cung này quả thực rất ngon, giường cũng thật sự rất êm ái.
Ngụy Triều thở phào một cái, cơ thể đang căng cứng cũng thả lỏng theo.
Đúng lúc này, ngoài cửa đột nhiên truyền tới giọng nói lanh lảnh của thái giám tổng quản.
"Hoàng thượng, Thẩm phu nhân và Thẩm tiểu thư đã đứng đợi ở ngoài cổng cung rồi ạ, nghe nói là đi gấp trong đêm để vào kinh thành, muốn xin diện kiến Hoàng thượng một lần."
Trái tim ta lại treo lơ lửng, hai mẹ con nhà họ Thẩm này sao lại không làm việc theo lẽ thường thế?
Đêm hôm khuya khoắt tiến cung, đây là muốn đánh úp bất ngờ à!
Những dòng chữ lại bắt đầu bùng nổ:
【Cảnh đánh ghen tranh sủng khốc liệt tới rồi, tới rồi!】
【Ta đã nói Thẩm Thanh Uyển không phải dạng vừa đâu mà, đêm hôm khuya khoắt thế này, mẹ góa con côi xin yết kiến, nhìn một cái là biết đến để tranh sủng rồi!】
【Khương Tứ lại sắp bị hành hạ rồi, ngồi hóng bạo chúa lật mặt.】
Ta căng thẳng nhìn sang Ngụy Triều, sắc mặt Ngụy Triều quả nhiên đã thay đổi.
Sự ngượng ngùng và dịu dàng vừa rồi biến mất trong nháy mắt, thay vào đó là vẻ mặt đầy mất kiên nhẫn và sát khí.
Hắn lạnh lùng lớn tiếng vọng ra ngoài:
“Không gặp, bảo bọn họ đến dịch trạm mà đợi, có chuyện gì sáng mai thiết triều hẵng bàn!"
"Đêm hôm khuya khoắt, không biết trẫm còn phải đi ngủ cùng Quý phi sao?"
Ta: ...
Thái giám tổng quản: ...
Bình luận lơ lửng: 【???】
Ngụy Triều quay đầu lại, nhìn bộ dạng ngơ ngác của ta, đột nhiên cúi người bế ngang ta lên, sải bước lớn đi về phía giường ngủ.
"Đã không đi nữa, vậy thì chúng ta làm chút việc chính đáng đi."
"Trẫm muốn chứng minh cho nàng thấy, cả thể xác lẫn trái tim trẫm, đều chỉ thuộc về một mình nàng."
Ta nhìn đôi mắt đột nhiên rực lửa kia, khẽ nuốt nước bọt.
Cái quá trình chứng minh này, liệu có hơi làm khổ cái eo quá không?
Rèm lụa rủ xuống, che đi trọn vẹn cảnh xuân kiều diễm trong phòng.
Còn về những dòng chữ đang nhảy múa điên cuồng kia ư, ai mà thèm bận tâm chứ?
