Menu

📖 CHƯƠNG 12

~6 phút đọc1.138 từ12/12 chương

Cố Nguyên Nhược đã trở thành một tên béo phì thực thụ. Trước đây Cố Thừa Trạch sắp xếp cho nó vào một học viện, nó không thì trốn học thì cũng đá-nh nhau. Phu tử dạy dỗ một thời gian liền khuyên nó nghỉ học. Hiện tại là thư sinh nghèo được Cố Thừa Trạch bỏ nhiều tiền mời đến dạy nó.

Ta thầm nghĩ: Thư sinh kia bản thân còn không thi đỗ Cử nhân, giao con cái cho người như vậy dạy dỗ thì còn tương lai gì đáng nói?

Quả nhiên Nguyên Nhược đã gây ra họa lớn.

Nó ở trong chùa cùng với một số đứa trẻ nghịch ngợm thi bắn chim sẻ bằng ná cao su, lại vô tình bắn ná cao su vào mắt Tiểu Thế tử của Đoan Vương phủ đang lên chùa thắp hương. Má-u chảy không ngừng ngay tại chỗ.

Bề ngoài mắt trái của Tiểu Thế tử không nhìn ra điều gì, nhưng lại vĩnh viễn không thể nhìn thấy nữa.

Đoan Vương tận tụy cả đời, dưới gối có bốn nữ nhi chỉ có duy nhất một nhi tử này. Chỉ yêu cầu Cố Nguyên Nhược đền mạng, nếu không sẽ dùng cả Thừa Bình Hầu phủ để đền.

Đoan Vương là đệ đệ ruột thịt của Thánh thượng. Thế lực ngoại thích của mẹ đẻ Thái hậu chuyên quyền, chính là nhờ ông ấy giúp Thánh thượng đại nghĩa diệt thân mới tiêu diệt được. Hơn nữa Tiểu Thế tử từ nhỏ đã được sủng ái, Thánh thượng thậm chí còn dự định lập Tiểu Thế tử làm người thừa kế, nay lại bị thương ở mắt.

Không biết Lưu Yến Yến mắc cái chứng gì mà bất chấp chạy đến Đoan Vương phủ cầu xin, bị Đoan Vương đá vào ngực, tắt thở ngay tại chỗ.

Cố Thừa Trạch đi tìm Thánh thượng cầu xin, bị tước bỏ tước hiệu Hầu gia ngay lập tức.

Đoan Vương chỉ có một yêu cầu, phải giao nộp Cố Nguyên Nhược, nếu không sẽ dùng cả hầu phủ để đền.

Cố Thừa Trạch không phục đi lý luận, bị Đoan Vương đá-nh chế-t tại chỗ. Nghe nói má-u tươi đã nhuộm đỏ cả nền gạch trước cửa Đoan Vương phủ.

Ta mang tin vui mừng này báo cho lão Hầu gia và lão phu nhân. Lão Hầu gia tức đến mức tắt thở ngay tại chỗ. Vô vị vô vị, quá dễ bị kích động.

Lão phu nhân tức đến ngất đi. Thầy thuốc trong phủ nói lão phu nhân dầu cạn đèn tắt, nhiều nhất chỉ còn hơn một năm nữa.

Ta hơi sững sờ, hỏi thầy thuốc chuyện này là từ khi nào.

Thầy thuốc thở dài:

"Lão Hầu gia gục ngã, danh tiếng Hầu gia thối nát, Nhị công tử bỏ đi, tiểu thư hôn nhân bất hạnh, lão phu nhân ngày đêm lo lắng. Làm sao có thể khỏe được?"

Là vậy sao? Hóa ra những người đã từng làm tổn thương ta đều đã phải trả giá.

Ngày Cố Nguyên Nhược hành hình ta đã đi xem. Lưỡi đao lớn bổ xuống, ác khí bao trùm trong lòng ta bao nhiêu năm cuối cùng cũng được giải tỏa.

Ngươi xem, cái đầu lăn xuống đó có giống vò rượu không? Nếu dùng hộp sọ của nó để ủ rượu thì có lẽ cũng có hương vị đặc biệt chăng?

Ngoại truyện:

Năm Nguyên Huy mười hai tuổi, Thái hậu hoăng.

Nhà mẹ đẻ của Hoàng hậu tham ô quân phí, bán nước cho kẻ địch bị xử tử. Thế lực lớn chiếm đóng Đại Sở mấy chục năm cuối cùng cũng bị nhổ cỏ tận gốc.

Hoàng hậu viết tội ký thư tại cung của mình rồi tự sát. Trên đó viết Hoàng hậu đã hại hoàng tự khiến Thánh thượng 43 tuổi vẫn không có nhi tử, phụ lòng giang sơn Đại Sở.

Hậu cung cuối cùng cũng rút mây đen thấy cầu vồng.

Thục Phi xin tội với Thánh thượng, nói rằng năm xưa sinh một bé trai khỏe mạnh, vì sợ tai họa từ Hoàng hậu nên đã cho nữ quan thân tín mang ra khỏi cung mai danh ẩn tích.

Thánh thượng long nhan đại duyệt, hỏi Hoàng tử ở đâu.

Sau đó một thánh chỉ được gửi đến chỗ ta. Tiểu Nguyên Huy của ta hóa ra là long tử. Nó sinh ra đã được đưa đến thôn trang trang, vì sợ gây chú ý nên luôn được nuôi dưỡng theo mức sống của nông dân. Ai ngờ nữ quan kia đột nhiên mắc bệnh qua đời, Hoàng tử được hầu phủ nhận nuôi.

Sau khi Nguyên Huy về cung rất được sủng ái, đặc biệt khi biết nó bái sư Kỳ tiên sinh, Thánh thượng mừng rỡ phong ta làm Hộ Quốc phu nhân.

Ngày ta được phong, trước cửa phủ có một kẻ ăn mày què chân đến. Chỉ thấy hắn ta mặt mày tiều tụy, gầy trơ xương. Ta lờ mờ cảm thấy quen mắt. Lão phu nhân đã đuổi theo ra ngoài. Kẻ ăn mày đó hóa ra là Cố Thừa Viễn.

Khi bọn họ bỏ trốn ra ngoài đã có một thời gian vui vẻ, nhưng tiền bạc mang theo có hạn, bọn họ còn phải ăn uống. Gánh nặng cuộc sống cộng thêm sự chỉ trỏ của những người xung quanh khiến bọn họ chỉ có thể làm những việc nặng nhọc để kiếm tiền.

Năm thứ năm sau khi bọn họ ra ngoài, Cố Thừa Viễn bốc xếp hàng hóa ở bến cảng đắc tội với bọn lưu manh đi ngang qua, bị đá-nh gãy một chân. Thư sinh kia liền cuốn gói tất cả đồ có giá trị, bỏ lại Cố Thừa Viễn mà đi.

Cố Thừa Viễn những năm này sống bằng nghề ăn xin. Hôm nay nghe nói trong phủ được phong Quốc Công phu nhân nên đến xem, lại không ngờ bị bọn ta phát hiện.

Lão phu nhân ôm Cố Thừa Viễn khóc lóc, cảm xúc lên xuống quá mạnh nên qua đời ngay tối hôm đó. Cố Thừa Viễn quỳ trước linh cữu khóc tới cào tim rách phổi.

Năm Nguyên Huy mười lăm tuổi, Thánh thượng băng hà. Là người kế vị duy nhất, Nguyên Huy kế vị.

Thánh chỉ đầu tiên mà tiểu tử này ban là thưởng cho ta bảy mỹ nam tử. Ban đầu ta định từ chối, cho đến khi ta nhìn thấy mấy nam nhân đó, ta nghĩ quả không hổ danh là đứa trẻ do ta nuôi dưỡng, nó hiểu ta. Dù sao thì mẫu người ta thích đều có.

Mà thôi mà thôi, tám người bọn ta sống tốt thì tốt hơn bất kỳ điều gì.

HomeTrước