Menu

📖 CHƯƠNG 11

~6 phút đọc1.107 từ11/12 chương

Hắn ta lại đầy ắp ước mơ nói:

"Những thứ ngoài thân đó ta không quan tâm. Chỉ cần có thể ở bên Vũ ca nhi, ăn rau dưa cũng cam lòng."

Ta chân thành chúc phúc hắn ta cầu được ước thấy. Nhưng hắn ta thực sự nghĩ rằng tình yêu có thể lấp đầy bụng sao? Đừng nói quá sớm.

Sau đó Cố Thanh Hoan lại về khóc vài lần, lần nào ta cũng ở bên cạnh xem kỹ những vết thương đó. Thám hoa lang quả nhiên danh bất hư truyền.

Lần khác khi tiễn Thám hoa lang đến đón người về, ta hòa nhã ủng hộ Cố Thanh Hoan:

"Đại muội muội, những vết thương trên người muội lần nào cũng khiến bọn ta đau lòng. Người biết chuyện thì nói muội phu vô ý, người không biết lại nghĩ muội phu là kẻ bạo lực gia đình. Muội phu cũng nên kiềm chế một chút, cứ tiếp tục như thế này bọn ta sẽ đưa Thanh Hoan về, dù nuôi muội ấy cả đời bọn ta cũng không muốn muội ấy chịu uất ức."

Thám hoa lang như có điều suy nghĩ gật đầu.

Còn đồ ngốc Cố Thanh Hoan này lại đầy lòng biết ơn hành lễ với ta.

Sắc mặt nàng ta ủ dột nhưng chân thành nhìn ta nói:

"Đại tẩu, cảm ơn tẩu. Lúc trước đều là lỗi của muội."

Đừng mà, ngươi đừng xin lỗi. Ngươi làm vậy sẽ khiến ta quá xấu xa, quá tiểu nhân, cũng khiến ta hạ thấp mình khi chấp nhặt với ngươi.

Nhưng ta đã nói hết lời rồi, cũng không thể thu lại. Nghĩ đến những lần ngươi chèn ép ta trước đây và việc ngươi xúi giục sói con rót rượu độc cho ta kiếp trước, cảm giác tội lỗi của ta cuối cùng cũng nhẹ đi một chút.

Cố Thanh Hoan không bao giờ trở về khóc lóc khoe vết thương của mình nữa. Cho đến năm Nguyên Huy mười tuổi, nàng ta mặt mày tiều tụy chân trần chạy về phủ, quỳ ở Từ An đường nói với lão phu nhân:

"Hoặc là con chế-t ở nhà, hoặc là mẹ cho con hòa ly. Dù thế nào con cũng sẽ không quay về nữa."

Lão phu nhân mọi chuyện không thuận lợi, thân hình tiều tụy trông cũng già đi hơn mười tuổi so với tuổi thật.

Bà ta ôm Cố Thanh Hoan khóc lóc nói lời yêu thương:

"Mấy năm nay bảo con về mà con cũng không về. Có chuyện gì vậy? Sao lại thành ra thế này?"

Cố Thanh Hoan chỉ nói Tề Huân Nguyên là súc sinh, lão phu nhân hỏi rốt cuộc là chuyện gì, nàng ta lại không nói nên lời, chỉ khóc.

Lưu Yến Yến ở bên cạnh xen vào:

"Muội muội rốt cuộc bị làm sao? Muội phải nói cho bọn ta biết nguyên do bọn ta mới giúp muội được chứ."

Cố Thanh Hoan thấy là nàng ta, lại càng tức giận hơn:

"Mèo chó gì cũng có thể nói chuyện trong nhà ta sao? Không biết là chất nữ bà con xa của tấm bài vị nào, tuổi đã lớn mà không chịu lấy chồng cứ ăn bám trong phủ bọn ta, tự mình không thấy khó chịu sao?"

Một câu nói khiến Lưu Yến Yến tái mặt, nhưng lại không nói nên lời.

Ta chợt nghĩ, có lẽ đưa nàng ta trở về gây khó dễ cho Lưu Yến Yến cũng là điều tốt. Nàng ta cũng đã phải trả giá gấp mười, gấp trăm lần cho hành vi của mình.

Thế là ta lén lút hỏi nàng ta:

"Có phải hắn ta còn đá-nh muội không?"

Cố Thanh Hoan rụt rè gật đầu.

Lão phu nhân khóc lóc nói:

"Nhưng con vừa về ta đã xem qua rồi, tay chân đều lành lặn mà, không có vết tích bị đá-nh."

Cố Thanh Hoan khóc càng dữ hơn.

Ta lén lút thì thầm vào tai lão phu nhân. Lão phu nhân đứng đơ tại chỗ.

Sau rất lâu, bà ta mới nói:

"Hòa ly, lập tức hòa ly."

Vài năm hôn nhân, Cố Thanh Hoan như lột xác, cuối cùng cũng thoát khỏi nanh vuốt. Nàng ta luôn cảm kích ta vì hai lần lời lẽ chính trực bảo vệ nàng ta. Khi Lưu Yến Yến nhảy cẫng lên, nàng ta nhảy ra dập tắt Lưu Yến Yến thay ta.

Ta lười chấp nhặt với bọn họ. Ta bận nuôi dưỡng Nguyên Huy, kiếm tiền mua cửa hàng mua ruộng đất mua nhà cửa.

Mức sống của mọi người trong hầu phủ giảm sút nghiêm trọng, lão Hầu gia cũng chỉ còn thoi thóp mà thôi.

Cố Nguyên Nhược đã trở thành một tên béo phì thực thụ. Trước đây Cố Thừa Trạch sắp xếp cho nó vào một học viện, nó không thì trốn học thì cũng đá-nh nhau. Phu tử dạy dỗ một thời gian liền khuyên nó nghỉ học. Hiện tại là thư sinh nghèo được Cố Thừa Trạch bỏ nhiều tiền mời đến dạy nó.

Ta thầm nghĩ: Thư sinh kia bản thân còn không thi đỗ Cử nhân, giao con cái cho người như vậy dạy dỗ thì còn tương lai gì đáng nói?

Quả nhiên Nguyên Nhược đã gây ra họa lớn.

Nó ở trong chùa cùng với một số đứa trẻ nghịch ngợm thi bắn chim sẻ bằng ná cao su, lại vô tình bắn ná cao su vào mắt Tiểu Thế tử của Đoan Vương phủ đang lên chùa thắp hương. Má-u chảy không ngừng ngay tại chỗ.

Bề ngoài mắt trái của Tiểu Thế tử không nhìn ra điều gì, nhưng lại vĩnh viễn không thể nhìn thấy nữa.

Đoan Vương tận tụy cả đời, dưới gối có bốn nữ nhi chỉ có duy nhất một nhi tử này. Chỉ yêu cầu Cố Nguyên Nhược đền mạng, nếu không sẽ dùng cả Thừa Bình Hầu phủ để đền.

Đoan Vương là đệ đệ ruột thịt của Thánh thượng. Thế lực ngoại thích của mẹ đẻ Thái hậu chuyên quyền, chính là nhờ ông ấy giúp Thánh thượng đại nghĩa diệt thân mới tiêu diệt được. Hơn nữa Tiểu Thế tử từ nhỏ đã được sủng ái, Thánh thượng thậm chí còn dự định lập Tiểu Thế tử làm người thừa kế, nay lại bị thương ở mắt.

Không biết Lưu Yến Yến mắc cái chứng gì mà bất chấp chạy đến Đoan Vương phủ cầu xin, bị Đoan Vương đá vào ngực, tắt thở ngay tại chỗ.

HomeTrước
Sau