📖 CHƯƠNG 10
Thậm chí cả phủ không may quần áo mới cho mùa hè.
Tại sao ư? Chẳng phải vì trong sổ sách của phủ không còn tiền sao.
Lão phu nhân ăn uống đạm bạc hai ngày liền than phiền tinh thần không đủ. Ta đứng đó tươi cười bảo lão phu nhân lấy tiền riêng ra.
Lão phu nhân tức đến đỏ mặt:
"Như tỷ nhi, chúng ta là người một nhà, vinh cùng vinh nhục cùng nhục. Nên cùng nhau vượt qua khó khăn. Hiện giờ phủ đang gặp khó khăn, con cũng nên quan tâm hơn một chút."
Nói đông nói tây một hồi chẳng phải vẫn là muốn ta móc tiền ra sao? Không đời nào. Không phải các ngươi nói đó là vật chất tầm thường sao? Vậy thì các ngươi cứ sống thanh cao đi.
Sau khi dùng hương liệu thông thường năm ngày liên tiếp, Cố Thừa Trạch không chịu nổi nữa.
Lúc hắn ta đến, ta đang nhờ Hạ Chí vẽ lông mày cho ta. Phấn vẽ mày trị giá ngàn vàng cứ thế ngang nhiên đặt trên bàn trang điểm.
Hạ Chí đang nói chuyện son môi với ta:
"Cô nương, chưởng quỹ của Như Nhan các nói vừa nghiên cứu ra một lô son môi thượng hạng mới, hỏi người muốn bao nhiêu?"
Ta nhìn thấy bóng dáng Cố Thừa Trạch qua gương trang điểm, cố ý nói:
"Vậy thì mỗi loại mười phần đi. Vừa hay có thể chia cho các tẩu tử nhà mẹ đẻ."
Cố Thừa Trạch tức giận xông đến trước mặt ta, một tay gạt phăng phấn vẽ mày trên bàn trang điểm của ta xuống đất, mặt mày hung tợn trừng mắt nhìn ta:
"Ngươi đúng là biết hưởng thụ, phấn vẽ mày trị giá ngàn vàng ngươi nói dùng là dùng, còn yến sào của mẹ, hương liệu trong thư phòng của ta ngươi nói dừng là dừng."
Ta lười biếng nhìn hắn ta:
"Vậy thì sao?"
Hắn ta rõ ràng đã tức giận đến cực điểm, giận dữ vung tay tát vào mặt ta. Tiếc là còn chưa chạm vào ta, nha đầu Thu Sương vừa mới được cất nhắc bên cạnh ta đã tóm chặt cánh tay hắn ta.
Hắn ta giận quá mất khôn:
"To gan, ai cho ngươi láo động thủ với chủ tử?"
Thu Sương sắc mặt lạnh như sương, không khách sáo nói:
"Xin lỗi, ta là thị vệ do lão thái gia phái đến cho tiểu thư, không phải nô tỳ của hầu phủ các ngươi."
Buồn cười. Sau lần bị hắn ta tát trong lúc không đề phòng, ta đã về đòi mười ám vệ. Hắn ta muốn động thủ nữa thì cũng phải cân nhắc kỹ lưỡng.
Hắn ta vốn đã đầy bụng lửa giận, giờ lại càng tức giận hơn:
"Ngươi bất hiếu với bà mẫu, không tôn trọng phu quân, ta hoàn toàn có thể hưu ngươi."
Ta ung dung bôi son lên môi, nhìn đôi môi mình đỏ như muốn ăn thịt người, ta mới cười nói:
"Không chỉ vậy đâu, tội lỗi của ta còn có không con không sinh nữa cơ."
Hắn ta thấy khẩu chiến không chiếm được ưu thế, liền mềm mỏng trở lại, xoa bóp vai cho ta. Vừa khen ta xinh đẹp vừa nói hy vọng ta có thể thông cảm cho những khó khăn của hắn ta. Nói trắng ra, vẫn là muốn bạc.
Quả nhiên, không có cuộc sống thoải mái, những người thanh cao coi tiền như rác này đều mềm lại rồi. Bọn họ cũng cảm nhận được lợi ích của vật chất tầm thường. Nhưng bọn họ không xứng. Ta sẽ không cho bọn họ một xu nào cả.
Mọi người trong hầu phủ ngày ngày mặt mày sầu não, đặc biệt là Lưu Yến Yến. Vốn tưởng về phủ sẽ được sống sung sướng, ai ngờ ăn uống còn không bằng lúc chưa vào phủ. Nàng ta ngày ngày nói xấu ta với Cố Thừa Trạch.
Trong tình trạng như vậy, Cố Thanh Hoan khóc lóc chạy về phủ. Nàng ta vén tay áo lên ở Từ An đường, chỉ thấy trên cánh tay vốn trắng trẻo có những vết bầm tím. Nàng ta khóc lóc nói với lão phu nhân muốn hòa ly.
Ta nhìn những vết bầm tím lốm đốm đó như nhìn thấy bức tranh đẹp nhất thế gian, đứng bên cạnh cùng khuyên can:
"Muội muội à, nam nhân phải biết dỗ dành. Chỉ cần nữ nhân chúng ta làm tốt, làm sao có thể bị đá-nh chứ? Muội cũng nên kiềm chế tính tình của mình. Phu thê hòa thuận mới là điều quan trọng."
Lão phu nhân hoàn toàn đồng tình. Mặc dù bà ta rất đau lòng trước hoàn cảnh của nữ nhi, nhưng bà ta cũng biết nữ nhi hòa ly thì đường đi không dễ dàng, hơn nữa phu thê nào mà không cãi vã chứ.
Chỉ thấy Cố Thanh Hoan kinh hoàng lắc đầu:
"Mẹ ơi cứu con, con không về đâu, con về sẽ bị đá-nh chế-t mất. Mẹ ơi!"
Đúng là người thân rơi lệ, kẻ thù vui mừng là đây. Tề Huân Nguyên, ngươi cố gắng lên một chút đi. Kẻ thù của kẻ thù chính là người thân.
Thế là khi Tề Huân Nguyên đến đón Cố Thanh Hoan, ta đã tiếp đãi hắn ta rất chu đáo.
Tề Huân Nguyên xin lỗi lão phu nhân, lại là vẻ ngoài quân tử dịu dàng. Cố Thanh Hoan sợ đến mức không dám cử động. Lúc đi, nàng ta níu chặt khung cửa viện lão phu nhân.
Về đi về đi, hãy cảm nhận mối nhân duyên tốt đẹp của ngươi cho tốt. Không phải ngươi oán trách ta ngăn cản ngươi sao? Không phải ngươi hận ta đến mức muốn ta chế-t sao? Vậy còn chờ gì nữa? Mau đi tận hưởng cuộc hôn nhân viên mãn của ngươi đi.
Không có sự chia rẽ của lão Hầu gia, nhưng lại phải đối mặt với lời đàm tiếu của thiên hạ. Thêm vào đó là sự thông cảm và ủng hộ của ta, Cố Thừa Viễn ấy mà đã thu xếp đồ đạc bỏ trốn cùng thư sinh kia.
Trước khi đi, hắn ta nói với ta sẽ sống tốt ở bên ngoài, cảm ơn ta vì tất cả những gì ta đã làm cho bọn họ.
Ta hỏi hắn ta: "Vậy còn việc học của ngươi thì sao? Nghề tinh ở sự siêng năng, hỏng ở sự ham chơi đó."
