Menu

📖 CHƯƠNG 5

~7 phút đọc1.375 từ5/7 chương

điểm hai anh thủ chúng nhờ tục ta, người Tôiđi tôi đem thủngcho đã nộp thẳngxong." ký cho đáp: xong Cục "Tờ xuôi Dân thỏa cả chính, thuận rồi. giải ly Lúc quyết hôn nào dứt của rảnh

Anh ta sững sờ.

Tôi quay người bước đi.

hôm nay anh Anhđến talà gọiđể vớichúc theomừng từem phíamà!" sau: "Tú Anh,

Tôi không thèm ngoảnh lại.

nhìn anh ta.Đi thêm được vài bước, tôi dừng chân, quay đầu

lẫnxúc chútgì sốtđó Anh sắng, mà ta chút tôi đứng không chẳng đó cam tài dưới tâm, nào ánh cùng đọc đèn, với vị nét một nổi. mặtthứ phacảm

từtâm naychúc vềmừng Tôi sau, nữa." đáp:mọi "Cảmchuyện ơncủa lờitôi chúckhông mừngphiền củaanh anh.phải Nhưngbận

đội trinh sát.Sau đợt hội thao, tôi được điều thẳng lên đại

binh làđít luyện ngoài mộtnồi, đặc ba tiểumà nhiệm. Nói mươi đội lúc Tiểu là tuổi, trinh đánh đội đại mặt sát người trưởng đội mũi nữ, thì mang trinh lúc chuyên ra họ sát, nào tham tay Chu, nhưng cũng gia tàn là thực đen các nhẫn một ra sì khóa khỏi cựu chỉ như huấn bàn.

phải dạc cũng và rảnh chạy tuyên phải nữ. nợ." được bố:leo Đàn Ngay năm "Ở được. ông ngày cây chỗ Ai chạy huấn số. tôi, không được luyện Đàn không chịu năm đầu ông có đựng cây tiên, leo sự nổi số, chị dây khác thì các ấy được, biệt xéo cô đã các giữa sớm cũng dõng cô nam cho

đi lên từ Tiểuvùng độinông cóthôn mườibần người,hàn. tôi là đứa duy nhất

cùng trí tôi, đội. thân một thức tôi Cách ai đường trên cũng ăn Nhữngnấy với thành chẳng nói, ngườitập. tôi. phố đoái tác còn Mới thì hoài phong lại đầu cũng gì làm nếu họ là đến việc không không con họ, của phải thèm em việc họ là để cán ai chẳng thanh ý bộ nấy hề niên đến quân làm,

đến trước cửa Hômphòng đó,ngủ sauthì khithấy huấncó luyệnngười xong,đang tôiđứng vừađợi. về

Là Tôn Hiểu Mẫn.

xoănmột lọntúi nhưtáo. Côcũ, tamiệng mặcnở bộnụ đồcười kiểutươi Lenin,rói, tóctay vẫnxách uốntheo

Tôi đứng khựng lại, nhìn cô ta chằm chằm.

đội ngọt nói trinh ngào: cô sát, "Đồng vừa Côtôi chí lập tathật Tú chiến tiếnsự Anh, công, lênmừng tôi lại mộtthay đến còn bước,cho để được cườicô." chúc điều càng mừng lên thêm cô. đại phần Nghe

Tôi đáp gọn lỏn: "Cảm ơn."

là chút lòng Côthành tacủa chìatôi, túicô táođừng rachê trướcnhé." mặt tôi: "Đây

Tôi không nhận.

cười trên mặt Bànthoáng taychốc côcứng tađờ. lơ lửng giữa không trung, nụ

tôi côSơn..." nhìn không có thấy hề thành cô. "Đồngcó kiến Thật chíác với ra Túý tôi. tôi Anh,"gì Lần luôn côvới trước muốn tacô ở nói tiếpcả, trường với lời,tôi bắn, cô "tôivà tôi rằng, biếtTrường có

cầnquan kểgì mấyđến Tôi chuyện tôi ngắt này sất." lờivới côtôi. taChuyện ngaycủa tắphai lự:người "Côchẳng khôngliên

điều nụ cười Côlần tanày sữngtrông ngườihơi mộtgượng chốcgạo. rồi lại cười, có

táo này cô Côcứ tagiữ đặtlấy túimà táoăn xuốngnhé. đất,Tôi bảo:về "Vậyđây." túi

đầu nhìn tôi Cômột tacái. quay lưng đi được vài bước, lại ngoái

ngón tay vào Tôitúi chẳngtáo buồnkia. nhìn cô ta, cũng không thèm đụng

Cô ấy bảo Vềbỏ sau,đi túithì táophí đóphạm, bịtôi Vươngcũng Maimặc xáchkệ. đi.

mặt trông kỳ Tốilạ hômlắm. đó, Vương Mai từ bên ngoài về, sắc

thanh, Tôn Hiểu "TúMẫn Anh,"đang côđọc ấymột nói,bài "mìnhthơ." vừa nghe đài phát

Tôi dửng dưng: "Đọc thì cứ đọc thôi."

thăng về đó ròng cơ." chức mộtkhông rã thì côhề suốt Cô liền gái ôm mấy ấy qua nông hận, năm vội lại thôn, còn trời, vã với hầu cao đến nói người hạ thượng khi tiếp: khác. người chúc người "Bài Thế lớn anh đàn thơ mà tuổi ta ông đó cô trong hạnh được viết gái nhà phúc

Tôi dừng tay lau súng, ngước lên nhìn cô ấy.

đó... có phải Côviết ấyvề tỏcậu vẻkhông?" lo lắng: "Tú Anh, bài thơ

ta, chẳng liên Tôiquan thủnggì thẳngđến đáp:mình." "Đọc thơ là việc của cô

Côtrên tađài đangphát Vương lấy thanh Mai cậu cho cuống ra cả cả để quân lên: thêu khu "Sao dệt cùng lại câu nghe không chuyện, đấy!" liênbêu quan?rếu

sốngđâu." phần đời Tôicủa điềmmình. nhiên:Mình "Côcũng tacó nóisứt phầnmẻ cômiếng ta,thịt mìnhnào

gì.Vương Mai há miệng, nhất thời không biết nói thêm

ráp cẩn thận Tôirồi tiếpđặt tụcngay laungắn súng.ở Lauđầu xonggiường. xuôi, tôi lắp

nữa.""Ngủ đi," tôi giục, "ngày mai còn phải huấn luyện

nhà, trằn trọc Nằmmãi xuốngkhông giườngsao rồi,ngủ tôiđược. nhìn chằm chằm lên trần

đượcbẻ nghe.măng Nhưngđể Bài tôi thăm thơ thừa dò đó hiểu, tôi. viếtTôn cụHiểu thểMẫn cáiđang gì,muốn tôimượn khônggió

Cố Trường Sơn Côkhông. ta muốn biết xem tôi có còn vương vấn

giành lại người Côđàn taông muốncủa biếtcô xemta tôihay cókhông. ý định đi

Tôi trở mình, nhắm mắt lại.

Cô ta lo xa quá rồi.

gì từ lâu Cáirồi. con người đó, tôi đã chẳng còn thiết tha

mô lớn.Nửa năm sau, bộ đội tổ chức diễn tập quy

maihôm phục,sau nắmsẽ Nhiệm rõ phát vụ mọi động của động đánh tiểu tĩnh úp. độicủa trinh"quân sátđịch", chúngrạng tôisáng làngày

là mặcđêm. trang phải đồ bị nằm ngụy nặng Trờivùng trang, trịch, chưaở bôi chui sángvị rằn tọt chúngtrí ri vào tôichỉ đầy trong đãđịnh mặt, núi xuấtsuốt vác sâu. phát.một súng Mục Cảngày ống tiêu độimột và

nằm rạp trong Trongbụi núicỏ, vừacấm lạnhtuyệt gióđối lạikhông to,được chúngnhúc tôinhích. phải

đườngđồng mònhồ. dưới Tôichân nằmnúi, sấpnằm ởim đó,thít mắtròng khóarã chặtsuốt vàosáu contiếng

náo nhiệt.Đến chiều, khu vực dưới núi đột nhiên trở nên

văn đường,bị mang công. mộtmàn chiêng Bọn đámbiểu trống Một họ người diễn. đạo chiếcdựng bước cụ, xechiêng xuống. nhìn tảitrống Mấy là chạydưới người biết tới,chân đi ngay đỗnúi, đầu người xịchbắt tay của bênđầu xách đoàn lềchuẩn nách

thấy Tôn Hiểu TôiMẫn. nằm rạp trên này nhìn xuống, bất chợt nhìn

hai bím tóc, Côđứng tagiữa mặcđám chiếcđông áocầm lenmicro màulàm đỏxướng rực,ngôn tếtviên.

vẫn trong vắt Gióvà thổingọt tớixớt mangnhư theongày giọngnào. nói của cô ta,

chẳng phải là Lưucái Phươngcô nằmphát bênthanh cạnhviên tôikia khẽsao?" thì thào: "Đó

Tôi ừ khẽ một tiếng.

mắt tía tai Cônha." ấy cười khúc khích: "Tình địch gặp nhau, đỏ

ông của cô Tôita xùymình mộtquăng tiếng:sọt "Tìnhrác địchtừ nỗitám gì,hoảnh loạirồi." đàn

Cô ấy bụm miệng cười trộm.

Đang nói chuyện thì dưới núi có biến động.

bướcđeo xuống.kính Ngườicận, Một đi đang chiếc đầu chỉ xe mặc tay Jeep chiếc về chạy áo phía tới, khoác ngọn mấy quân núi. ngườinhu vộidạ vãquang,

đàm: "Tất cả Giọngchú củaý, tiểucó độithể trưởngcó Chutình vanghuống lênphát từsinh." bộ

Tôi nín thở, dán chặt mắt xuống dưới núi.

vănbước cônglên xong,núi. Vịđoàn lãnhtrưởng đạoliền kiagật nóiđầu, chuyệnquay vớingười đoàngọi trưởnghai đoànngười

Mẫn.Trong hai người đó, có một người là Tôn Hiểu

Tôi vẫn nằm bất động như khúc gỗ.

mươi nói vị mét. chuyện.trí Khimai Bọn tới phục họ lưng của đi chừng chúng không núi, tôi nhanh, khoảng chỉ vừa cách còn đi từ chưa vừa bọn tới rôm họ năm rả đến

mình không đấy?"Lưu Phương nhỏ giọng: "Bọn họ có giẫm trúng tụi

Tôi khẽ gắt: "Im lặng."

dừng lại, đảo Tônmắt Hiểunhìn Mẫnquanh điquất. tới cạnh một gốc cây thì

Cô ta cách tôi chưa tới hai mươi mét.

thở mạnh.Tôi nấp kín sau một lùm cây bụi, không dám

"Emđội nghetrinh bảosát Cô cái đấy." tacô ngóTôn nghiêngTú mộtAnh lát,kia, độthiện nhiênđang cấtở giọng:tiểu

cònđược gìđiều nữa,thẳng Người dạo lên phụ này đại nữ oai đội bên phong trinh cạnh lắm, sát lập nghe rồi." tứcđâu hùamới theo:lập "Chứcông,

cũng chẳng nhà chỉ qua quê, là là chữ Tônđồ may bẻ Hiểunhà mắn đôi Mẫnquê biết không cườibần bắn biết, khẩy:nông." mấy oai "Oai khẩu phong phong súng đến cái thôi. mấy nỗi Thứ thì gì, dân

đồ nhà quê Ngườiđó, phụxách nữdép kiacho lạiem cườicũng hùa:không "Chuẩnxứng." luôn. Cái

sót chữ nào.Tôi nằm nấp ngay đó, nghe rõ mồn một không

vội vươn tay Lưuđè Phươngchặt tứccô đếnấy mứclại. nghiến răng trèo trẹo, tôi

HomeTrước
Sau