Menu

📖 CHƯƠNG 4

~9 phút đọc1.727 từ4/7 chương

Chị ấy ngoái lại nhìn tôi: "Người quen à?"

Tôi đáp: "Dạ vâng, người quen ạ."

"Có muốn qua đó nói vài câu không?"

Tôi nghĩ ngợi một chút rồi đáp: "Dạ không cần đâu ạ."

Tiểu đội trưởng gật đầu, dõng dạc hô to: "Tiếp tục hành quân!", cả hàng ngũ lại rảo bước tiến lên.

Tôi lẩn trong hàng ngũ, không hề ngoảnh đầu lại lấy một lần.

Nhưng tôi biết, người ở phía sau vẫn đang nhìn theo bóng lưng mình.

Đi được mười mấy bước, Vương Mai thì thầm: "Cậu không ngoái lại nhìn thật đấy à?"

Tôi bảo: "Nhìn lại làm gì?"

Cô ấy rỉ tai: "Đó chắc là cái gã chồng tệ bạc mà cậu từng kể đúng không?"

"Giờ thì không phải nữa rồi. Thỏa thuận ly hôn mình ký xong xuôi cả rồi, chỉ chờ đem nộp cho Cục Dân chính nữa thôi."

Cô ấy nhìn tôi, không nói thêm lời nào nữa.

Ăn tối xong, chính trị viên gọi tôi lên văn phòng.

Trong phòng còn có một người nữa. Là Cố Trường Sơn.

Anh ta đang ngồi trên ghế đẩu, thấy tôi bước vào liền đứng phắt dậy, môi mấp máy như muốn nói điều gì đó.

Chính trị viên chỉ vào chiếc ghế đẩu còn lại: "Ngồi đi."

Tôi ngồi xuống, chẳng buồn liếc Cố Trường Sơn lấy nửa cái, chỉ nhìn thẳng vào chính trị viên.

Chính trị viên nhìn tôi, rồi lại nhìn anh ta, cất giọng: "Đại đội trưởng Cố bảo hôm nay cậu ấy nhìn thấy cô, muốn nói với cô vài câu. Tôi đồng ý, nhưng yêu cầu phải nói trước mặt tôi."

Cố Trường Sơn hắng giọng: "Tú Anh, sao em... sao em lại đi lính?"

Tôi đáp gọn lỏn: "Bảo vệ Tổ quốc."

Anh ta nghẹn họng, ứ hự một lúc lâu không thốt nên lời.

Chính trị viên ngồi cạnh ho khan một tiếng rồi quay mặt đi chỗ khác, làm tôi không nhìn rõ biểu cảm của anh ấy.

Cố Trường Sơn khựng lại một nhịp, lại hỏi: "Em đi rồi, cái nhà ở làng tính sao?"

Tôi đáp: "Đó là nhà của bà nội anh, bà mất rồi thì nó thuộc về anh."

Anh ta sửng sốt, dường như không ngờ tôi lại nói tuyệt tình như vậy.

"Tú Anh à," giọng anh ta dịu xuống, "anh biết anh có lỗi với em. Nhưng chuyện này là do tổ chức giới thiệu, anh cũng khó mà chối từ. Tôn Hiểu Mẫn, cô ấy..."

Anh ta chưa kịp dứt lời, tôi đã ngắt ngang: "Anh không cần phải giải thích với tôi mấy chuyện này. Hai chúng ta đã chẳng còn quan hệ gì nữa rồi."

Mặt anh ta thoáng tái đi.

Chính trị viên lại ho khan một tiếng, lần này anh ấy nhìn sang Cố Trường Sơn: "Đại đội trưởng Cố, cậu còn việc gì nữa không?"

Cố Trường Sơn há miệng rồi lại thôi, thở hắt ra một hơi, đứng dậy bước ra ngoài.

Ra đến cửa, anh ta vẫn ngoái đầu nhìn tôi thêm lần nữa.

Tôi hoàn toàn không thèm để mắt tới anh ta.

Cánh cửa khép lại.

Chính trị viên vẫn ngồi đó, ngón tay gõ nhịp gõ nhịp lên mặt bàn.

"Tôn Tú Anh, trong lòng cô không thấy khó chịu sao?"

Tôi hỏi ngược lại: "Khó chịu chuyện gì cơ ạ?"

Anh ấy nhìn tôi, không nói gì.

Tôi bảo: "Chính trị viên, nếu không còn việc gì nữa thì tôi xin phép về trước, ngày mai tôi vẫn còn phải huấn luyện."

Anh ấy gật đầu.

Lúc tôi vừa rảo bước tới bậu cửa, anh ấy đột nhiên lên tiếng: "Tôn Tú Anh, cố gắng rèn luyện cho tốt vào. Tương lai tiền đồ xán lạn, thế là hơn đứt mọi thứ rồi."

Tôi ngoái lại đáp: "Tôi biết rồi, thưa đồng chí."

Chương 5

Tháng thứ ba ở đại đội tân binh, tôi tham gia hội thao bắn súng của toàn quân khu.

Lực lượng hội tụ từ sáu sư đoàn, hàng trăm tay súng cừ khôi, thế mà chỉ có đúng một mình tôi là nữ.

Tôi vác súng, đứng nghiêm trong hàng ngũ, chờ gọi đến số báo danh của mình.

Bên rìa trường bắn có dựng một đài chủ tịch, một hàng các vị thủ trưởng đang ngồi trên đó. Tôi đưa mắt quét nhanh một vòng, thấy người ngồi giữa đeo quân hàm ba sao, bên cạnh còn có mấy người mặc thường phục, chắc mẩm là phóng viên của tòa soạn báo quân khu.

Vương Mai đứng tít ngoài sân, vẫy vẫy tay với tôi, khẩu hình miệng nhép hai chữ "cố lên".

Cuối cùng cũng gọi đến số của tôi.

Tôi sải bước ra khỏi hàng, đi tới vị trí bắn, nằm sấp xuống, nạp đạn, nhắm chuẩn.

Bia ngắm nằm cách đó hơn trăm mét, nhìn xa chỉ bằng một chấm đen nhỏ xíu.

Tiếng gió rít gào qua tai, ánh nắng gay gắt rọi xuống lưng trần, mang theo hơi nóng hầm hập.

Tôi hít một hơi thật sâu, lấy đường ngắm cơ bản rồi siết cò.

"Đoàng——"

Phát thứ nhất, mười điểm.

"Đoàng——"

Phát thứ hai, mười điểm.

Tôi nổ súng từng phát một, trong đầu chẳng mảy may suy nghĩ bất cứ chuyện gì, chỉ ghim chặt ánh mắt vào duy nhất cái chấm đen nhỏ xíu kia. Bắn xong năm phát đạn, lá cờ nhỏ báo điểm ở đầu kia vẫy vẫy. Năm mươi điểm tuyệt đối.

Xung quanh lập tức rộ lên những tiếng xì xào kinh ngạc.

Tôi bò dậy, lùi về phía sau.

Vương Mai ở ngoài sân nhảy cẫng cả lên, giơ ngón tay cái ra hiệu khen ngợi tôi.

Hội thao bắn súng kết thúc, bắt đầu đến phần tính điểm tổng.

Tôi đang ngồi xổm lau súng thì chợt nghe thấy có người gọi tên mình. Ngẩng đầu lên nhìn, vị thủ trưởng trên đài chủ tịch đang đứng thẳng người, cầm micro dõng dạc hỏi: "Đồng chí Tôn Tú Anh, ai là đồng chí Tôn Tú Anh?"

Chính trị viên vẫy tay giục tôi: "Mau, qua đó đi!"

Tôi chạy chậm tới, đứng nghiêm trước đài chủ tịch, giơ tay chào theo đúng điều lệnh.

Vị thủ trưởng đó nhìn tôi, lên tiếng hỏi: "Bắn năm mươi tám viên đạn, năm mươi bảy viên trúng vòng mười điểm, đúng không?"

Tôi hô to: "Báo cáo thủ trưởng, đúng ạ!"

Ông mỉm cười: "Bắn cừ lắm. Cha cô làm nghề gì?"

Tôi đáp: "Báo cáo thủ trưởng, cha tôi làm thợ săn, cũng từng đi lính, ra trận giết địch lập công, sau đó bị thương nên mới phục viên ạ."

Ông gật gù: "Thảo nào. Đúng là hổ phụ sinh hổ tử."

Có người bên cạnh ghé sát vào rỉ tai ông vài câu. Ông nghe xong, khẽ gật đầu rồi lại nhìn tôi.

"Tốt," ông dõng dạc nói, "quân đội chính là cần những người lính như cô. Lát nữa sẽ ghi nhận chiến công cho cô."

Tôi giơ tay chào, rồi xoay người chạy về hàng.

Vừa về đến nơi, Vương Mai đã níu tay tôi giật giật: "Cậu nghe thấy không hả? Thủ trưởng bảo sẽ ghi công cho cậu đấy!"

Tôi đáp: "Mình nghe thấy rồi."

"Sao trông cậu chẳng có vẻ gì là vui thế?"

Tôi cãi: "Mình vui mà."

"Cái mặt cậu rầu rĩ thế kia, nhìn chỗ nào ra vẻ đang vui chứ?"

Tôi không lên tiếng nữa.

Thật ra tôi rất vui.

Nhưng tôi càng muốn cho anh ta nhìn thấy khoảnh khắc này hơn.

Để cho Cố Trường Sơn phải mở to mắt ra mà xem: cô vợ nhà quê bị anh ta vứt bỏ, khi cầm súng có thể bắn trúng năm mươi bảy vòng mười điểm, có thể được đích thân thủ trưởng gọi tên tuyên dương trước toàn quân.

Tối hôm đó, tôi nhận được bằng khen giải Nhất hội thao, đi cùng với một tấm huân chương chiến công hạng Ba.

Tôi cuộn tròn tấm bằng khen lại, nhét vào túi áo quân phục, cất sát vào ngực cùng chỗ với tấm huân chương chiến công kia.

Trở về phòng ngủ, đám Vương Mai nằng nặc đòi ăn mừng cho tôi bằng được. Cả bọn lôi hết đồ ăn vặt giấu giếm bấy lâu nay ra, xúm xít lại vừa ăn vừa tám chuyện rôm rả.

Đang ăn dở thì vang lên tiếng gõ cửa.

Cửa mở, người đứng bên ngoài là chính trị viên.

Anh ấy đứng ngoài cửa, nét mặt trông hơi lạ: "Tú Anh, cô ra ngoài này một lát."

Tôi đi theo anh ấy ra tuốt phía cuối hành lang.

Ở đầu hành lang bên kia đang có một người đứng sẵn.

Là Cố Trường Sơn.

Anh ta mặc quân phục, đứng dưới ngọn đèn, vẻ mặt phức tạp vô cùng. Trông thấy tôi, anh ta định bước tới một bước, rồi lại sững người lại.

Chính trị viên vỗ vỗ vai tôi, sau đó xoay người rời đi.

Cố Trường Sơn nhìn tôi, môi mấp máy, hồi lâu mới rặn ra được một câu: "Tú Anh, hôm nay em bắn cừ lắm."

Tôi hờ hững đáp: "Cảm ơn."

Anh ta lại im lặng một lát, đoạn nói tiếp: "Hôm nay anh đứng cạnh đài chủ tịch, anh đều nhìn thấy cả rồi."

Tôi không hé răng nửa lời.

Anh ta bước tới một bước, giọng trầm xuống: "Tú Anh, anh... anh không ngờ em lại có thể bắn giỏi đến thế. Có phải... trước đây anh đã nhìn nhầm em rồi không?"

Tôi vặc lại: "Anh nhìn nhầm tôi ở điểm nào?"

Anh ta bị tôi hỏi vặn lại đâm ra cứng họng.

Tôi lạnh nhạt tiếp lời: "Tôi là gái quê, không có học thức, không biết uốn tóc, cũng chẳng biết làm phát thanh viên. Những gì anh chê bai đều đúng cả. Nhưng tôi cũng không phải là hạng vô dụng như anh nghĩ."

"Tôi biết làm ruộng, biết hầu hạ người bệnh, lại biết cả bắn súng. Anh thấy tôi không có giá trị, thì tự khắc sẽ có người khác cần tôi."

Sắc mặt anh ta biến đổi liên tục: "Tú Anh..."

"Cố Trường Sơn,"

HomeTrước
Sau