Menu

📖 CHƯƠNG 6

~6 phút đọc1.108 từ6/9 chương

"Hôm nay tiểu thư dậy sớm vậy sao?" Nha hoàn Xuân Hạnh dụi mắt đi vào, "Hôm qua chẳng phải nghỉ muộn sao. . ."

Ta đi tới trước bàn trang điểm: "Thay y phục, lấy bộ váy áo màu vàng nhạt đó."

Xuân Hạnh ngẩn người: "Tiểu thư muốn ra ngoài sao?"

"Tới Tĩnh Bắc Hầu phủ."

Mắt Xuân Hạnh ngay lập tức trợn tròn, muốn hỏi gì đó nhưng thấy thần sắc của ta lại nuốt lời vào trong, tay chân lanh lẹ hầu hạ ta chải chuốt.

Tĩnh Bắc Hầu phủ ở phía Đông thành, cửa son tường cao, sư tử đá uy nghiêm.

Ta vòng ra cửa hông, lấy ngọc bội ra.

Lão bộc giữ cửa nhận lấy ngọc bội, thần sắc trở nên cung kính: "Thế tử có dặn qua, mời Thẩm cô nương đi theo lão."

Lão bộc dẫn ta tới một viện lạc thanh tĩnh.

Lão bộc khom người: "Thế tử ở nội thất. Cô nương tự nhiên."

Ta đứng trong viện, bỗng nhiên có chút do dự. Một mình vào nội thất của nam tử là không hợp lễ nghi. Nhưng ta là tới thăm vết thương mà. . .

Ta nghiến răng, khẽ gõ cửa.

"Vào đi."

Đẩy cửa bước vào, Lục Hoài Nghiễn đang tựa nửa người trên sập bên cửa sổ, áo ngoài khoác hờ hững, cổ áo lót hơi mở.

"Đến thật sao." Hắn vỗ vỗ bên cạnh sập, "Ngồi đi."

Ta nhích tới, ngồi xuống chiếc ghế đẩu bên cạnh sập. Không khí yên tĩnh đến mức có chút ngượng ngùng.

Ta cúi đầu vò gấu áo: "Vết thương của huynh. . . đại phu nói sao?"

"Bệnh cũ thôi." Lục Hoài Nghiễn nói một cách nhẹ tênh, "Vết thương ở eo là do ngã ngựa lúc săn bắn mùa thu năm ngoái để lại, tịnh dưỡng mấy tháng vốn đã không sao rồi. Hôm qua nổi giận, lại động tới nó."

Lòng ta càng thấy áy náy hơn: "Xin lỗi!"

Hắn bỗng nhiên nghiêng người, lấy từ chiếc bàn nhỏ bên cạnh sập một cái lọ sứ.

"Đã nói là không trách muội mà, đây là thuốc."

Ta ngẩn ra: "Dạ?"

"Giúp ta bôi thuốc." Lục Hoài Nghiễn đưa lọ sứ tới, thần sắc tự nhiên, "Sau lưng ta không với tới được."

Mặt ta "ầm" một cái nóng bừng lên.

"Chuyện này. . . chuyện này không hợp lễ."

Hắn nhướng mày: "Thầy thuốc như mẹ hiền. Thẩm cô nương nỡ nhìn ta đau thế này sao?"

Ta nói không lại hắn, đành đổ thuốc mỡ ra, chất thuốc mát lạnh khiến đầu ngón tay ta run rẩy.

"Có thể sẽ hơi lạnh một chút." Ta nhỏ giọng nói.

Ta cẩn thận từng chút một bôi thuốc mỡ lên chỗ bầm tím, nhẹ nhàng xoa đều.

"Đau không?" Ta căng thẳng hỏi.

"Không đau."

"Thẩm Thanh Từ. Những kẻ hôm qua, sau này sẽ không xuất hiện trước mặt muội nữa."

Động tác trên tay ta khựng lại: "Huynh. . . đã làm gì?"

"Không có gì." Giọng điệu hắn bình thản, "Chỉ là khiến Trần gia hiểu ra, đụng tới người ta bảo vệ thì phải trả giá thế nào."

Lòng ta chấn động.

"Tại sao huynh lại bảo vệ ta? Chúng ta chẳng qua mới gặp nhau vài lần."

Câu hỏi này đã lăn lộn trên đầu lưỡi rất lâu, cuối cùng cũng hỏi ra miệng.

Lục Hoài Nghiễn im lặng hồi lâu mới thấp giọng nói: "Nếu ta nói, không chỉ vài lần thì sao?"

Ngón tay ta dừng lại bên hông hắn.

"Ý. . . là sao?"

Hắn xoay người lại, y phục vẫn còn mở rộng, ánh mắt sâu thẳm nhìn ta: "Ba năm trước vào đêm hội đèn Nguyên Tiêu, ở đầu phía Đông phố Chu Tước, muội đã nắm nhầm tay áo của một người, muội còn nhớ không?"

Cánh cửa ký ức ầm ầm mở ra.

Ba năm trước, ta mười lăm tuổi, lần đầu tiên được cho phép đi ngắm hội đèn. Người đông chen chúc, ta và nha hoàn bị lạc mất nhau, trong lúc hoảng loạn đã nắm lấy một góc tay áo của một người.

Ngẩng đầu nhìn lên là một thiếu niên mười bảy mười tám tuổi, mặc thường phục màu xanh, mày mắt thanh lãnh.

Ta hoảng hốt xin lỗi, hắn không nói gì cả, chỉ đem chiếc đèn lồng con thỏ vừa mới mua nhét vào tay ta, rồi xoay người biến mất trong đám đông.

"Đó là. . . huynh sao?" Giọng ta run run.

Hắn gật đầu, tiếp tục nói: "Một năm trước vào Tết Đoan Ngọ, muội đứng bên bờ xem đua thuyền rồng, không cẩn thận rơi xuống nước. Là ta đã vớt muội lên. Muội bị sặc nước ý thức mơ hồ, đại khái là không nhớ rõ rồi."

Hốc mắt ta nóng lên: "Xin lỗi, huynh đã giúp ta nhiều như vậy, ta lại không hề hay biết."

Lục Hoài Nghiễn giơ tay, đầu ngón tay nhẹ nhàng lướt qua khóe mắt ta. Động tác rất nhẹ, như sợ làm vỡ thứ gì đó.

Hắn cười một tiếng, nụ cười có chút đắng chát: "Ca ca muội nói, muội còn nhỏ. Bảo ta chờ. Hắn ta nói nếu ta thực sự có lòng thì hãy chứng minh cho hắn ta thấy."

"Lục Hoài Nghiễn." Ta nghẹn ngào gọi tên hắn, "Có phải huynh. . . thích ta lâu rồi không?"

Khoảnh khắc hỏi ra miệng, trái tim ta dường như ngừng trệ.

"Ca ca muội nói, ta của ba năm trước mới mười bảy tuổi, thích một người không cần lý do, lúc đó rất ngây ngô, cho nên ca ca muội không yên tâm. Hiện tại, ta lại càng không thể thiếu muội."

Hắn lặng lẽ nhìn ta, ánh mắt thâm trầm, phản chiếu gương mặt đẫm lệ của ta.

Ta vừa khóc vừa cười, đấm hắn một cái, vừa vặn đấm trúng vết bầm tím bên hông hắn. Hắn rên hừ hừ một tiếng.

"Á, xin lỗi!" Ta hốt hoảng rụt tay lại, "Đau không?"

"Đau." Hắn nắm lấy cổ tay ta, không cho ta rút về, "Nhưng đáng lắm, nếu không đau thì ta lấy đâu ra cơ hội để ở riêng với muội?"

"Lục Hoài Nghiễn." Ta nhỏ giọng nói, "Ta cũng. . . hình như có chút thích huynh rồi."

Mắt Lục Hoài Nghiễn trợn tròn: "Chỉ là có chút thôi sao?"

Ta vội vàng nói: "Rất nhiều chút."

Hắn cười, cười đến mức bả vai khẽ run, động tới vết thương lại khẽ "hít" một tiếng.

HomeTrước
Sau