Menu

📖 CHƯƠNG 5

~5 phút đọc1.095 từ5/9 chương

Hắn xoay người xuống ngựa, động tác dứt khoát như một thanh đao ra khỏi vỏ.

"Ai ra tay?"

Trương công tử theo bản năng lùi lại nửa bước.

"Lục. . . Lục Thế tử?"

Trương công tử cố gượng cười.

"Ngọn gió nào thổi ngài tới đây vậy? Mấy tiểu nương tử này không hiểu chuyện, ta thay ngài dạy dỗ một chút."

Lục Hoài Nghiễn từng bước tiến lại gần: "Ai ra tay?"

Hắn đi một bước, đám công tử bột kia liền lùi một bước.

Trương công tử sắc mặt trắng bệch, miệng vẫn còn cứng: "Lục Hoài Nghiễn, cữu cữu ta là Thị lang Lại bộ, Tĩnh Bắc Hầu phủ các người dù thế lực có lớn đến đâu, cũng không quản tới đầu ta được."

Lời còn chưa dứt, Lục Hoài Nghiễn một cước đá vào bụng hắn ta. Trương công tử cả người bay ngược ra ngoài, đập vào cây liễu bên bờ sông, rên hừ hừ một tiếng rồi ngã xuống đất.

"Công tử!" Thiếu niên gầy gò kinh hãi kêu lên.

Lục Hoài Nghiễn nhìn cũng không thèm nhìn hắn ta, đi thẳng tới trước mặt ta.

Ánh lồng đèn rơi trên mặt hắn, hàng mi dài đổ bóng nhẹ xuống mi mắt dưới.

Hắn rũ mắt kiểm tra vết đỏ trên mặt ta, giọng đè xuống thật thấp: "Đau không?"

Mũi ta cay cay, lắc đầu, rồi lại gật đầu.

Hàn ý trong mắt hắn càng đậm, xoay người nhìn về phía đám ăn chơi kia: "Vừa rồi là bàn tay nào chạm vào nàng ấy?"

Không ai dám đáp.

Diệp Giang Lan đã dẫn người khống chế được mấy thiếu niên kia, bắt quỳ rạp xuống đất. Lục Hoài Nghiễn đi tới, xách bàn tay phải của Trương công tử lên.

"Là bàn tay này?"

"Lục Hoài Nghiễn ngươi dám. . . Á! ! !"

Tiếng kêu thảm thiết xé toạc màn đêm. Lục Hoài Nghiễn một cước dẫm lên cổ tay hắn ta, động tác dứt khoát nhanh gọn.

"Còn để ta thấy ngươi chạm vào nàng ấy lần nữa, trực tiếp phế bỏ bàn tay này."

Trương công tử đau đến mức nước mắt nước mũi chảy ròng ròng, một chữ cũng không nói nên lời.

Lục Hoài Nghiễn đi về bên cạnh ta, cởi bỏ chiếc áo choàng màu đen của mình, khoác lên vai ta.

"Có thể đi được không?" Hắn thấp giọng hỏi.

Ta gật đầu, dắt theo Nguyệt Nhu.

Lục Hoài Nghiễn đích thân dắt ngựa tới, đỡ ta lên lưng ngựa, bản thân hắn cũng xoay người lên ngựa, ngồi ở phía sau ta. Cánh tay hắn vòng hờ qua người ta, kéo lấy dây cương.

"Diệp huynh, huynh đưa Giang cô nương về phủ."

Hắn dặn dò một câu, thúc ngựa rời đi ngay.

Tiếng vó ngựa lộc cộc, xuyên qua những con phố lồng đèn thưa thớt. Ta tựa vào lồng ngực hắn, sau lưng có thể cảm nhận được nhịp tim bình ổn mạnh mẽ của hắn. Gò má vẫn còn đau, nhưng trong lòng lại như có pháo hoa nổ tung vậy.

Đi tới một con hẻm tối, hắn đột nhiên ghì ngựa.

"Có chuyện gì vậy?" Ta nhỏ giọng hỏi.

Lục Hoài Nghiễn không nói gì, chỉ ôm lấy bụng, khẽ hít một hơi khí lạnh.

Dưới ánh trăng, lông mày hắn khẽ nhíu lại. Ta hoảng hốt: "Thế tử? Có phải vừa rồi ra tay động tới vết thương cũ không? Có phải là eo. . ."

Giọng hắn nhỏ đi một chút: "Không trách muội, muội làm gì có bản lĩnh làm đau eo của ta, chỉ là vết thương cũ tái phát thôi."

"Vậy mau về phủ mời đại phu đi."

Lục Hoài Nghiễn lần nữa thúc ngựa, tốc độ chậm đi rất nhiều: "Không vội, tiễn muội về trước đã."

Suốt quãng đường, hắn không nói gì nữa, chỉ thỉnh thoảng ho khan vài tiếng. Mỗi tiếng ho đều khiến lòng ta thắt lại một phần.

Tới cửa sau Thẩm phủ, hắn đỡ ta xuống ngựa.

"Chuyện đêm nay, ta sẽ xử lý sạch sẽ, không để tổn hại danh tiếng của muội."

Ta ngẩng đầu nhìn hắn: "Vết thương của huynh. . ."

"Không sao." Hắn khựng lại một chút, "Ngày mai nếu rảnh rỗi, có thể tới Hầu phủ một chuyến không?"

Ta ngẩn người.

Giọng điệu Lục Hoài Nghiễn bình thản: "Trong phủ có thuốc trị thương cực tốt, nhưng tỷ tỷ ta theo mẹ lên chùa dâng hương rồi, ba ngày sau mới về. Đám nha hoàn sai vặt tay chân vụng về lắm."

"Ta đi!" Ta thốt lên.

Nói xong mới thấy không ổn, mặt lập tức nóng bừng lên.

Lục Hoài Nghiễn lộ ra một tia ý cười nhàn nhạt, dưới ánh trăng làm mềm đi những đường nét lạnh lùng cứng nhắc của hắn.

Hắn đưa một miếng ngọc bội qua: "Dựa vào thứ này, cửa hông Hầu phủ luôn rộng mở đón muội bất cứ lúc nào."

Hắn quay đầu ngựa, đi được vài bước lại ngoảnh đầu nói: "Thẩm Thanh Từ, lần sau muốn đi ngắm hội đèn, hãy nói với ta, ta đi cùng muội."

Tiếng vó ngựa xa dần, biến mất trong màn đêm.

Ta đứng tại chỗ, nắm chặt miếng ngọc bội còn mang theo hơi ấm của hắn, chỗ bị đá-nh trên mặt không còn đau nữa, nhưng tim lại đập loạn cào cào.

Ngày hôm sau, Nguyệt Nhu chạy tới tìm ta.

"Thanh Từ, có phải là Lục Thế tử có ý với ngươi không? Ánh mắt huynh ấy nhìn ngươi, còn cả dáng vẻ huynh ấy ra tay vì ngươi nữa."

Nguyệt Nhu vẻ mặt đầy ngưỡng mộ, kích động đến mức nói năng lộn xộn.

"Ta chưa bao giờ thấy Lục Thế tử như vậy cả! Trong kinh đều nói huynh ấy lạnh lùng, nhưng lúc huynh ấy nhìn ngươi, rõ ràng là. . ."

Ta ngắt lời Nguyệt Nhu, nhẹ giọng hỏi: "Nguyệt Nhu, nếu một người, luôn xuất hiện lúc ngươi cần nhất, bảo vệ ngươi, giúp đỡ ngươi, nhưng chưa bao giờ nói rõ tấm lòng. . . là tại sao?"

Nguyệt Nhu suy nghĩ một chút: "Hoặc là quá trân trọng, không dám đường đột. Hoặc là. . ."

Ta vội hỏi: "Là cái gì?"

Nguyệt Nhu như có điều suy nghĩ: "Là đã âm thầm làm quá lâu, tưởng rằng đối phương sớm nên biết rồi."

Ngày hôm sau, trời vừa tờ mờ sáng ta đã thức dậy.

HomeTrước
Sau