Menu

📖 CHƯƠNG 1

~7 phút đọc1.397 từ1/9 chương

Tiểu thư nhà ta là một tiểu thư khuê các kiểu cũ, nề nếp gia giáo đã ăn sâu vào trong xương tủy.

Đêm tân hôn, thiếu gia họ Trần chê tiểu thư không phải là nữ tử tân thời, hắn ngay cả khăn trùm đầu cũng chẳng thèm giở ra, đã trèo tường bỏ trốn.

Cha mẹ chồng sợ tiểu thư nghĩ quẩn, liền phái người canh giữ ngoài cửa suốt cả đêm.

Thế nhưng sáng hôm sau.

Tiểu thư ăn mặc chỉnh tề, cung kính quỳ gối dâng trà cho cha mẹ chồng:

“Đã bước chân vào cửa nhà họ Trần, đương nhiên phải có bổn phận hầu hạ phụ mẫu."

Ba năm sau.

Thiếu gia họ Trần đã trở về, hắn còn dẫn theo một người phụ nữ mặc váy Tây và mang giày cao gót.

Bọn họ vai kề vai đứng giữa nhà chính, nói rằng hôn nhân sắp đặt là lễ giáo cổ hủ, nằng nặc đòi ly hôn với tiểu thư.

Giữa nhà chính tĩnh lặng như tờ, tất cả mọi người đều không đành lòng nhìn sắc mặt của tiểu thư.

Chỉ có ta nhìn thấy——

Trong khoảnh khắc tiểu thư rũ thấp hàng mi.

Thật chậm, thật chậm.

Khẽ nhếch khóe môi cười.

Tiểu thư nhà ta, là người dịu dàng nhất, cũng là người lương thiện nhất.

Ta là người được tiểu thư nhặt về.

Năm đó ta mười ba tuổi, tiểu thư mười hai tuổi.

Vào một ngày tuyết lớn, ta co ro nơi góc tường, bẩn thỉu chẳng khác nào một chiếc giẻ rách. Một bé gái xinh xắn như ngọc tạc đi tới, dùng chiếc khăn tay sạch sẽ thơm tho nhẹ nhàng lau mặt cho ta, dắt ta bước vào ngôi nhà ấm áp kia.

Từ đó, người trở thành tiểu thư của ta.

Tiểu thư dạy ta biết chữ, chải đầu trang điểm, thêu thùa, có làm sai cũng không sao, sai rồi cũng chẳng bao giờ nặng lời với ta nửa câu.

Trừ phi ta thật sự sai quá mức vô lý.

Tiểu thư sẽ dùng ngón trỏ hơi cong nhẹ nhàng chống cằm, đôi mắt cong cong như ánh trăng khuyết, vừa thở dài vừa cười nói:

“Tiểu Mãn à Tiểu Mãn, sao em lại thêu uyên ương thành con quạ béo thế này!"

Chỉ là những lúc thanh thản như vậy không có nhiều.

Bởi vì tiểu thư rất bận.

Lão gia nhà ta là một người có lai lịch.

Ngài từng là Hàn lâm sa sút của triều Thanh trước, vừa mới nhận danh hiệu Đế sư thì nhà Thanh sụp đổ. Ngài có một thân tài học không nơi thi thố, liền dồn hết tâm huyết cả đời truyền dạy cho đứa con gái duy nhất là tiểu thư.

Theo lời lão gia nói, "Thế đạo loạn rồi, nhưng kỷ cương đạo lý không thể loạn, đạo Khổng Mạnh không thể loạn."

Thế là mỗi ngày khi trời còn chưa sáng, tiểu thư đã phải đứng chờ sẵn ngoài thư phòng.

Viết chữ, đọc sách, gảy đàn, đánh cờ... hễ có một chút sai sót, lòng bàn tay sẽ bị đánh đòn.

Ta nhìn thấy hai mắt tiểu thư đỏ hoe vì khóc, liền lôi tài vặt học được hồi còn lang thang ngoài phố ra, trèo cây hái hạt dẻ dỗ tiểu thư ăn.

Tiểu thư sợ ta ngã xuống, đứng dưới gốc cây ngửa đầu căng thẳng nhìn ta chằm chằm, thế là quên cả khóc.

Về sau hạt dẻ không còn, tiểu thư khóc ta cũng đành khóc theo, tiểu thư lại quay sang dỗ dành ta:

"Không sao đâu Tiểu Mãn, lần này chịu đau, ta sẽ nhớ thật kỹ trong lòng, lần sau sẽ không làm sai nữa."

Tiểu thư không hề gạt ta.

Lúc đầu mỗi tháng tiểu thư luôn bị đánh đòn mấy lần, về sau một năm mới bị vài lần, sau này nữa thì không còn bị đánh lần nào.

Thế giới bên ngoài sớm đã thay đổi diện mạo.

Những nữ giới khác đã bắt đầu đến học đường kiểu mới, cắt tóc ngắn, mặc váy Tây.

Ta thấy bất bình thay cho tiểu thư.

Nhưng tiểu thư chỉ nghiêng đầu, đôi mắt cong cong hình trăng khuyết.

"Nhưng mà Tiểu Mãn này, ta không thấy tẻ nhạt đâu. Bọn họ như vậy dĩ nhiên là rất tốt, nhưng ta thế này cũng rất tốt. Trong sách của tổ tông có rất nhiều học vấn thú vị, ta còn thấy thời gian không đủ dùng đây này."

Người ngoài chê cười tiểu thư là "đồ cổ thời đại mới", "tiểu thư cổ hủ", "tiêu bản lễ giáo cũ". Ta nghe mà tức giận thay, cãi nhau với người ta ngoài phố xong, về nhà lại thở phì phò mách lẻo với tiểu thư.

"Tiểu thư sao lại không tức giận chứ, người đâu phải là Bồ T.á.t bằng đất sét!"

Tiểu thư vừa bực mình vừa buồn cười:

“Trong miệng người khác lại đâu phải là ta, cớ gì ta phải tức giận?"

Tiểu thư nhà ta, cứ như vậy giữa cái thời đại ồn ào sục sôi này, vấn một búi tóc gọn gàng không dính một sợi rối, mặc bộ áo váy vạt chéo màu nhạt, sống một cuộc đời yên ả thanh bình trong khu nội viện cũ kỹ hệt như thời gian đang ngừng trôi.

Ta tin tưởng sâu sắc.

Ai cưới được tiểu thư nhà ta, nhất định là phúc phận tu tám đời mới có được.

Thế mà vị thiếu gia nhà họ Trần kia——

Vậy mà lại, đào hôn mất rồi!

Ta nghe được tin này, liền vứt chén rượu và đùi gà trong tay lên bàn, co cẳng chạy thục mạng về phía tân phòng.

Trong căn phòng đỏ rực, tiểu thư đang phủ khăn trùm đầu màu đỏ, ngồi ngay ngắn trên giường tân hôn.

"Tiểu thư——"

Ta gọi một tiếng rồi buồn bã đến mức không nói tiếp được nữa.

Tiểu thư vẫn không nhúc nhích.

Bên ngoài ồn ào huyên náo loạn thành một bầy, rõ ràng tiểu thư đã biết hết mọi chuyện rồi.

Rất lâu sau.

Dưới lớp khăn trùm đầu truyền đến giọng nói nhè nhẹ của tiểu thư:

"Tự tay giở khăn trùm đầu thì xui xẻo lắm, Tiểu Mãn, em đến giúp ta đi."

"Vâng." Ta gật đầu thật mạnh, bước tới cẩn thận từng li từng tí giở chiếc khăn trùm đầu màu đỏ của tiểu thư lên.

Nàng khẽ rũ mắt, ánh lửa của ngọn nến hỉ soi chiếu tạo thành một bóng râm nho nhỏ dưới khóe mắt nàng.

Tiểu thư ngước mắt lên.

Đôi mắt trong veo, đọng lại đôi phần mờ mịt, đôi phần buồn bã lặng lẽ, nhưng sâu thẳm bên trong lại tĩnh lặng như một hồ nước sâu.

Ánh mắt thế này, hai năm trước ta từng nhìn thấy một lần.

Lão gia tự biết ngày tháng không còn nhiều, vào một ngày tinh thần còn khá tốt, đã tựa trên giường bệnh bắt tiểu thư phải thề. Ta đứng ngoài cửa sổ, không nghe rõ nội dung lời thề của tiểu thư, chỉ nhìn thấy đôi mắt của tiểu thư lúc đó.

Cũng mang dáng vẻ như thế này.

Tĩnh tĩnh lặng lặng, dường như cất giấu rất nhiều lời muốn nói, lại dường như hoàn toàn trống rỗng.

"Tiểu Mãn, ta mệt rồi, không muốn nói chuyện với người ngoài nữa, giúp ta thay y phục nghỉ ngơi đi."

Giọng nói của tiểu thư vẫn điềm đạm và mềm mỏng như cũ.

Tựa như đây chẳng phải là đêm động phòng hoa chúc của nàng.

Tựa như căn bản không hề có một tân lang đã bỏ trốn.

Tựa như chỉ là một đêm tối bình thường không thể bình thường hơn trong ngôi nội viện cũ kỹ ngày xưa.

Cha mẹ chồng họ Trần sợ tiểu thư nghĩ quẩn, liền sắp xếp hai kẻ hạ nhân canh giữ ở ngoài cửa.

Ta cũng tựa lưng vào cửa ngồi xuống, một lát sau, bắt đầu "bốp bốp" tự t.á.t vào mặt mình.

Vừa t.á.t vừa mắng:

"Cho chừa cái tội mù mắt này!"

"Cho chừa cái tội nói tốt cho thiếu gia họ Trần này!"

"Ngươi hại cả đời tiểu thư rồi!"

Home
Sau