📖 CHƯƠNG 2
Thiếu gia nhà họ Trần tên Trần Bạc Chu, là một thanh niên tài tuấn có tiếng ở thành Tang.
Hắn dung mạo khôi ngô, tính tình cởi mở, văn chương viết cũng vô cùng xuất sắc, thường xuyên đăng bài bình luận thời sự trên báo Tân Thanh Niên, Thần Báo, là đối tượng mà các vị tiểu thư và nữ sinh trong thành âm thầm thương nhớ.
Lão gia tuy không cho phép tiểu thư học theo lề thói mới mẻ của thế giới bên ngoài, nhưng có một chuyện lại là ngoại lệ: đọc báo.
"Trận hỗn loạn này rồi cũng sẽ qua, có thể không tham dự, nhưng không thể không biết đến."
Một ngày nọ, tiểu thư chỉ vào một cái tên trên tờ báo, nhạt giọng nói với ta:
“Tiểu Mãn em xem, người này chính là trượng phu mà phụ thân đã định sẵn cho ta."
Cái tên đó, chính là Trần Bạc Chu.
Lão gia nhà họ Trần và lão gia nhà ta là người cùng quê, những năm trước khi phu nhân vẫn còn sống, hai nhà qua lại mật thiết, liền đính ước mối hôn sự từ thuở lọt lòng này.
Để tiểu thư yên lòng, ta đã lén lút đi xem mặt Trần Bạc Chu mấy lần.
Lần đầu tiên, ta thấy hắn ở giảng đường trường Sư phạm giảng bài cho các nữ sinh, phong thái xuất chúng, lời lẽ sắc bén tuôn như suối.
Lần thứ hai, ta thấy hắn dũng cảm đứng ra bênh vực khi đám cảnh sát áo đen bắt bớ học sinh, lớn tiếng răn đe mọi hành vi tàn ác của chúng.
Lần thứ ba, ta thấy hắn cả người ướt sũng đứng dưới dòng sông nhỏ, vớt một con mèo con đang run rẩy lập cập lên.
Ta yên tâm rồi.
Tên Trần Bạc Chu này, miễn cưỡng cũng xem như xứng lứa vừa đôi với tiểu thư nhà ta.
Sau khi trở về, ta kể lại sống động những gì mình thăm dò được cho tiểu thư nghe, không ngớt lời khen ngợi Trần Bạc Chu.
Tiểu thư đang gảy đàn dưới cửa sổ.
Nàng nghe không được chăm chú cho lắm, đợi đến khi kết thúc một khúc nhạc, ngón tay khẽ đè lên dây đàn, mới ngước mắt lên tĩnh lặng nhìn ta.
"Tiểu Mãn cảm thấy, hắn rất tốt sao?"
Ta gật đầu thật mạnh:
"Hắn tướng mạo anh tuấn, tâm địa cũng không tồi, lại là người có tài học có can đảm, quả là một nhân tài hạng nhất, lão gia không chọn lầm người đâu."
Tiểu thư rũ mắt, ánh nhìn rơi xuống đầu ngón tay của chính mình, cười thật nhạt một tiếng, giọng điệu nhẹ bẫng hệt như đang thở dài:
"Vậy sao."
"Vậy thì tốt."
------------
Tiểu thư cả đêm không có động tĩnh gì.
Sáng sớm hôm sau, ta bị một đôi bàn tay mềm mại khẽ vỗ thức giấc, mơ mơ màng màng nhìn thấy tiểu thư đã ăn mặc chỉnh tề đứng ở đó.
"Tiểu Mãn, cẩn thận kẻo nhiễm lạnh, về phòng ngủ đi."
"Tiểu thư đi đâu vậy?" Ta căng thẳng hỏi.
"Ngày thứ hai sau tân hôn, ta đương nhiên là phải đi thỉnh an cha mẹ chồng rồi."
Ta bật người đứng dậy:
“Em hầu tiểu thư đi!"
Nàng cong môi cười với ta.
"Tiểu Mãn ngoan."
Tại gian nhà chính còn treo chữ hỉ.
Ông bà họ Trần khi nhận lấy chén trà con dâu do tiểu thư dâng lên, đã cảm động đến mức liên tục lau nước mắt.
"Đứa trẻ Bạc Chu này chỉ là nhất thời cứng đầu thôi, ta đã phái người lên tỉnh thành tìm kiếm rồi, hắn nhất định sẽ trở về. Như Ý à, con cứ chịu uất ức vài ngày, tự chăm sóc tốt cho bản thân, không cần nhọc lòng lo cho hai thân già này đâu."
Hàng mi tiểu thư rũ nhẹ, thái độ cung kính phục tùng:
"Như Ý đã bước chân vào cửa nhà họ Trần thì chính là dâu con của nhà họ Trần, chồng có trở về hay không, việc phụng dưỡng cha mẹ chồng cũng là bổn phận."
Lời của hai ông bà không hề sai.
Trần Bạc Chu quả thực đã trở về.
Chỉ có điều.
Là vào ba năm sau.
Khi ta và tiểu thư phát xong lương thực cứu tế đi ra từ nhà thờ, Trần Bạc Chu đang dắt theo một nữ nhân tân thời bước lên bậc đá của bến tàu cũ thành Tang.
Trên con đường lát đá, hàng hóa của cửa tiệm nhà họ Vương bị đổ rơi vãi, đám phu phen đang luống cuống tay chân dọn dẹp.
Xe ngựa của ta và tiểu thư bị kẹt lại, đành phải dừng chờ.
Bên cạnh, truyền đến tiếng nói chuyện của một nam một nữ.
"Cô vợ cổ hủ của anh có đẹp không? Có phải cô ta cũng bó chân tấc vàng, bước đi vội thì lảo đảo lắc lư thế này không?"
Giọng nữ trong trẻo, tựa hồ đang bắt chước động tác gì đó, mang theo ý cười tươi tắn.
"Anh không có ấn tượng gì mấy, thuở nhỏ đến làm khách từng gặp qua vài lần, chỉ biết cúi đầu cũng chẳng nói chẳng rằng, giống như một con rối gỗ không có linh hồn."
"Anh rời nhà theo đuổi tự do và chân lý, cô ta vậy mà lại chịu cảnh phòng không gối chiếc cố chấp đợi anh mấy năm nay, hoàn toàn không thể tự làm chủ cuộc đời mình. Haizz, người phụ nữ kiểu cũ như vậy, thật đáng thương cũng thật bi ai!"
"Cô ta tất nhiên không có cách nào sánh bằng thanh niên tân tiến như em được. Lúc đó anh còn trẻ tuổi bồng bột, hành xử cũng chưa thỏa đáng, vốn nghĩ rằng anh bỏ đi rồi, hôn ước hoang đường này đương nhiên sẽ bị hủy bỏ, không ngờ lại thành ra cục diện bế tắc như thế này."
"Anh hoàn toàn không cần phải tự trách. Bản ý của anh là phá vỡ gông cùm trả lại tự do cho đôi bên, là tự cô ta cứ một mực đòi làm hòn vọng phu, lại để anh phải gánh chịu bêu danh, tóm lại lần này anh nhất định phải nhẫn tâm mới được!"
Trong lòng ta khẽ động, lại không dám chắc chắn, bèn quay đầu nhìn sang tiểu thư.
Lại thấy nàng hơi nhíu mày, đang cúi đầu chằm chằm nhìn tay ta, dường như hoàn toàn không nghe thấy tiếng nói chuyện bên ngoài.
Lúc này ta mới phát hiện trên mu bàn tay mình có một vết rách đang ứa máu. Vừa nãy lúc phát lương thực có một cái kệ bị đổ sập, may mà ta nhanh tay lẹ mắt che chở cho tiểu thư, có lẽ bị thương vào lúc không để ý đó.
Sợ tiểu thư lo lắng, ta vội quẹt lung tung lên áo, nhoẻn miệng cười với nàng:
“Chút thương tích nhỏ này, một chút cũng không đau đâu!"
Tiểu thư không cười, thậm chí lờ mờ có vài phần tức giận, im lặng vài giây, mới thấp giọng lên tiếng:
“Đưa tay cho ta."
Ta rất hiếm khi thấy nàng nghiêm túc như vậy, đành ngoan ngoãn chìa tay qua.
Nàng tháo chiếc khăn tay trơn màu bên hông xuống, nắm lấy tay ta, cúi đầu cẩn thận băng bó từng vòng từng vòng.
Ánh mặt trời xuyên qua khe rèm lọt vào trong.
Hàng mi dài của nàng khe khẽ rung động trong vệt sáng.
Xe ngựa về đến Trần phủ trước.
Khi ta và tiểu thư thay xong y phục bước ra khỏi phòng, quản gia chạy bước nhỏ đón đầu đi tới, trên mặt ngập tràn niềm vui mừng khôn xiết:
"Thiếu phu nhân! Đại hỉ! Thiếu gia đã về rồi! Người cuối cùng cũng đợi được đến ngày này rồi!"
Suy đoán trong lòng đã biến thành hiện thực. Ta căng thẳng ngoái đầu nhìn tiểu thư, lại thấy sắc mặt nàng bình tĩnh, không hề có một gợn sóng nào.
Đối với chuyện Trần Bạc Chu trở về, tâm trạng của ta rất phức tạp.
Ta dám chắc.
Giá như đêm động phòng Trần Bạc Chu nhìn thấy tiểu thư nhà ta lấy một cái, hắn tuyệt đối sẽ không nỡ lòng bỏ trốn.
Tiểu thư đẹp nhường nào chứ.
Cả đời này ta chưa từng thấy ai đẹp hơn tiểu thư.
Cùng tiểu thư ra ngoài, luôn có thể bắt gặp từng ánh mắt kinh ngạc đắm say của người qua đường; tiểu thư ở cửa tiệm mua đồ, giọng điệu của ông chủ cũng mềm mỏng hơn vài phần.
Ta hận Trần Bạc Chu để tiểu thư phòng không gối chiếc suốt ba năm, nhưng trong lòng lại vô cùng rõ ràng, sau khi lão gia qua đời, tiểu thư đã không còn người thân ruột thịt nào nữa.
Mấy năm nay, hai ông bà nhà họ Trần đối xử với tiểu thư như con gái ruột, không chỉ việc gì cũng ưu tiên nàng trước, mà còn giao cả quyền quản gia nhà họ Trần cho nàng.
Giữa thời buổi loạn lạc này……
Nhà họ Trần, là chỗ dựa duy nhất của tiểu thư rồi.
Trong lòng ta rốt cuộc vẫn không nuốt trôi cục tức này, lập tức cười lạnh:
"Lời này nói ra thật chẳng có căn cứ gì, sao hả, thiếu gia nhà ông về thì là đại hỉ sao? Tiểu thư nhà ta đã mòn mỏi chờ đợi suốt ba năm! Hắn phải quỳ xuống xin lỗi mới bù đắp được nỗi uất ức của tiểu thư nhà ta!"
Quản gia lau mồ hôi, liên tục gật đầu:
"Vâng vâng vâng, lão gia lúc này đang bắt thiếu gia quỳ đó, nói rằng thiếu phu nhân không cho đứng dậy thì không được phép đứng dậy."
Tiểu thư không hề bộc lộ quá nhiều cảm xúc.
Cho dù là đêm tân hôn Trần Bạc Chu bỏ trốn.
Hay là hôm nay hắn đột ngột trở về.
Tiểu thư vẫn luôn mang dáng vẻ này.
Tựa hồ chuyện có lớn đến đâu, cũng chẳng thể khiến nàng bận lòng.
Ta hầu tiểu thư bước về phía nhà chính.
Vừa rẽ qua hành lang, liền nghe thấy phía trước nhà chính truyền đến một giọng nam trong trẻo dứt khoát:
"Hôn nhân sắp đặt là tàn độc của phong kiến, sớm đã bị thời đại ruồng bỏ, lần này con trở về chính là để kết thúc sai lầm này. Nếu cha mẹ không đồng ý, con sẽ đăng báo ly hôn!"
