📖 CHƯƠNG 5
Bận rộn suốt cả ngày, đến đêm cuối cùng cũng có thể thở phào nhẹ nhõm.
Vì lạ nước lạ cái, Nguyệt tỷ nhi sợ hãi khi phải ngủ một mình, Uyển Nhi bèn qua đó bầu bạn với con bé.
Ta thì xuống bếp nấu cho Thẩm Chiêu một bát mì.
Chàng đi cùng Tôn đại nhân suốt từ lúc đó đến giờ chưa về, chắc hẳn là chưa dùng cơm.
Vì nguyên liệu thiếu thốn, ta cũng chỉ nấu được một bát mì Dương Xuân đơn giản.
Mì còn chưa chín hẳn, Thẩm Chiêu đã trở về.
Chàng đứng sau lưng, vươn tay ôm lấy eo ta, tựa cằm lên vai ta:
“Nương tử, thơm quá."
Cũng chẳng biết là đang nói mì thơm, hay là nói ta.
Ta đẩy nhẹ chàng ra, cầm lấy cái bát đã chuẩn bị sẵn, vớt mì ra.
"Đừng có dẻo miệng nữa, mau ăn đi."
Cửa sổ vẫn còn khe hở, gió lùa vào khiến ngọn nến chập chờn.
Dưới ánh nến lờ mờ, ta nhìn thấy quầng thâm xanh dưới mắt Thẩm Chiêu.
Sự áy náy trong lòng càng lúc càng không kìm nén được, ta hỏi chàng:
“Tình hình tệ lắm sao?"
Thẩm Chiêu không dừng đũa, vẫn ăn ngấu nghiến:
“Cũng ổn, vẫn nằm trong khả năng chịu đựng của ta."
Có câu nói này của chàng, trong lòng ta cũng yên tâm hơn đôi chút.
Thành thân mấy năm nay, chàng trước giờ vẫn luôn có sao nói vậy.
Ta tin chàng.
Nào ngờ, lần này Thẩm Chiêu lại lừa gạt ta.
Hôm đó, ta đang cùng lão bà bà hàng xóm ngồi nhặt rau.
Bà kể nhi tử nhà bà vốn là nha dịch trong huyện nha, sau này vì việc công mà tuẫn chức.
Vị Huyện lệnh tiền nhiệm là người có tâm địa tốt, đã an bài cho bà một chỗ dung thân ngay cạnh huyện nha.
Ta bỗng thấy hiếu kỳ. Huyện nha này nhìn qua thì rách nát điêu tàn, lâu năm không tu sửa, cứ như chốn không người.
Tôn đại nhân tuổi tác đã cao, lực bất tòng tâm không thể tu sửa đã đành, vậy tại sao vị Huyện lệnh tiền nhiệm kia lại bỏ mặc không lo?
Ánh mắt bà lão trở nên ảm đạm:
“Khi Vương Huyện lệnh còn tại vị, huyện nha tuy cũ kỹ nhưng không đến nỗi đổ nát. Từ khi ngài ấy đi rồi, chẳng ai đứng ra cai quản, ngày tháng thoi đưa, mới thành ra nông nỗi này."
Ta đang định hỏi Vương Huyện lệnh đã đi đâu, thì nghe thấy tiếng người hớt hải gọi ngoài cửa.
"Huyện lệnh phu nhân! Huyện lệnh phu nhân!"
"Không hay rồi!"
"Huyện lệnh đại nhân bị thương rồi!"
Chẳng màng đến mớ rau trên tay, ta vội vàng chạy ra ngoài, chỉ thấy hai người đang khiêng Thẩm Chiêu vội vã tiến vào huyện nha.
Cả huyện Hà Nguyên chỉ có độc một vị lang trung, ông ta bắt mạch hồi lâu rồi lắc đầu.
Tim ta như rơi xuống hàn đàm ngàn năm, lạnh toát từng cơn.
Ta run rẩy hỏi:
“Không xong rồi sao?"
Lão lang trung lại lắc đầu:
“Không có gì đáng ngại, chỉ là đầu bị va đập rách da, cần tĩnh dưỡng một thời gian."
Ta thở phào một hơi dài, bảo Uyển Nhi tiễn lang trung ra về.
Hai tên nha dịch kể lại, khi Thẩm Chiêu và Tôn đại nhân đang thị sát trường khoáng, bị đám phạm nhân dùng đá tập kích.
Thẩm Chiêu vì bảo vệ Tôn đại nhân nên mới bị đập trúng đầu.
Tối đến, sau khi xử lý xong tên phạm nhân gây thương tích, Tôn đại nhân đến huyện nha.
Ông ấy ngồi trước mặt Thẩm Chiêu, trầm mặc hồi lâu.
Ta thấy ông ấy lo lắng cho Thẩm Chiêu không thôi, bèn tiến lên khuyên giải:
"Lang trung đã nói rồi, không có gì đáng ngại đâu, Tôn đại nhân cứ yên tâm."
Tôn đại nhân gật đầu, sau đó chậm rãi mở miệng:
“Thẩm đại nhân là một vị quan tốt, giống như Vương đại nhân trước kia vậy, nhưng ở cái đất Hà Nguyên này, quan tốt thường chẳng sống lâu."
Hà Nguyên hẻo lánh, là chốn lưu đày, chẳng ai nguyện ý làm Huyện lệnh lâu dài ở đây cả.
Những kẻ bị phân đến đây, hoặc là sau lưng không quyền không thế, hoặc là đắc tội với người trên.
Mang tiếng là làm quan, nhưng có khác gì đi đày đâu.
Những tên Huyện lệnh đó vì muốn sớm rời khỏi nơi này, liền không ngừng sách nhiễu tiền bạc của đám phạm nhân lưu đày.
Kẻ có tiền dâng lên thì được miễn tạp dịch; kẻ không tiền thì bị tống lên mỏ khoáng làm khổ sai.
Vốn dĩ việc của hai người lại dồn hết cho một người làm, làm sao mà không oán thán.
Lâu dần, đám phạm nhân tất sẽ sinh loạn.
Nhưng đám tham quan vô lương kia căn bản chẳng quan tâm đến sự sống c.h.ế.c của phạm nhân. Ngươi dám mở miệng, ta dám lấy mạng ngươi.
Bệnh nặng không chữa chỉ càng thêm nguy kịch, cuối cùng cũng có một ngày, đám phạm nhân phá tan lồng giam thoát ra ngoài.
Huyện nha bị đập phá, nha dịch bị đánh đập, đêm đó c.h.ế.c rất nhiều người, bao gồm cả tên Huyện lệnh đương nhiệm.
Vương đại nhân chính là đến vào lúc đó.
Ngài ấy là hàn môn học tử mới đỗ đạt, nhưng hành sự lại không hề qua loa lấy lệ.
Ngài ấy cải thiện chuyện ăn ở của phạm nhân, sắp xếp nghiêu dịch công bằng chính trực, còn dâng sớ xin ban ân điển cho những người làm tốt.
Những phạm nhân từng bị áp bức đương nhiên cảm ân đại đức, nhưng những kẻ trước kia bỏ tiền ra mua sự an nhàn thì trong lòng lại sinh bất mãn.
Mâu thuẫn giữa hai bên ngày càng gay gắt, cuối cùng một ngày nọ xung đột lại bùng phát lần nữa.
"Vốn dĩ ban đầu chỉ là xô xát giữa hai người, nha dịch tiến lên can ngăn, nào ngờ chẳng biết ai đã động thủ trước, khiến m.á.u tươi chảy nhuộm đỏ cả đất.
Cục diện trong nháy mắt mất kiểm soát.
Vương đại nhân nghe tin vội vã chạy tới, nhưng đúng lúc ấy, mỏ khoáng sập xuống.
Người ở bên trong thi cốt vô tồn.
Vương đại nhân là độc đinh trong nhà, ngài ấy luôn nói muốn lập công tích ở Hà Nguyên, đặng sau này áo gấm về làng phụng dưỡng lão mẫu.
Nhưng Hà Nguyên này chính là ma quật, kẻ ác ở đây thì hô mưa gọi gió, người thiện lương lại chẳng được c.h.ế.c già.
Triều đình biết chuyện này xong, mãi vẫn không phái tân Huyện lệnh tới, chỉ bảo ta tạm thời thay mặt quản lý chuyện trong huyện. Nhưng ta thân già sức yếu, còn quản nổi cái gì đây.
Hôm nay lão hủ đến đây, cũng là muốn khuyên Thẩm đại nhân, đừng tự làm khó bản thân.
Nếu có đường lui, chi bằng ngài hãy sớm rời đi thôi."
Thẩm Chiêu chẳng biết đã mở mắt từ bao giờ.
Chàng gắng gượng ngồi dậy.
"Ta đi rồi, ông phải làm sao?"
"Cô nhi quả phụ ở phố Đông phải làm sao?"
"Mấy lão nhân sống neo đơn ở ngõ Tây biết làm thế nào?"
Chàng ôm lấy đầu, m.á.u tươi từ lớp băng gạc rỉ ra.
"Nếu ta đi, thì có khác gì đám tham quan vô lương kia đâu?"
Ta giấu Thẩm Chiêu viết thư cho phụ mẫu.
Tuy Tống gia không danh giá bằng Thanh Hà Thôi thị, nhưng cha ta cũng làm quan nhiều năm, ít nhiều vẫn có tiếng nói.
Sao có thể trơ mắt nhìn ta và Thẩm Chiêu bỏ mạng nơi Hà Nguyên này được.
Chỉ là làm sao gửi bức thư này về kinh thành lại là một vấn đề nan giải.
Nơi này ít người qua lại, nha dịch áp giải phạm nhân tuy có quay về, nhưng muốn qua mắt Thẩm Chiêu lại quá khó.
Ta tìm tới tìm lui, cuối cùng quyết định giao cho một nha dịch tên Trần Lương, dặn đi dặn lại hắn không được nói cho người khác biết.
Nào ngờ, ngay tối hôm đó, Thẩm Chiêu đã cầm bức thư ấy trở về.
Hàn đông đã tới, bên ngoài tuyết bắt đầu rơi.
Chàng đứng ngược sáng, ta không nhìn rõ thần tình trên mặt chàng.
Ta cố gắng giải thích:
“Thiếp không phải muốn ngăn cản chàng, nhưng chúng ta cũng phải lo nghĩ cho các con chứ? Nếu chàng và thiếp thực sự xảy ra bất trắc gì, hai đứa trẻ biết làm sao?"
Ta cứ tưởng Thẩm Chiêu sẽ trách ta.
Chàng bình thường tính tình hòa nhã, nhưng thực ra trong xương tủy lại có nguyên tắc hành xử riêng.
Nhưng Thẩm Chiêu chỉ khàn giọng nói với ta:
“Xin lỗi."
Câu này khiến những lời lẽ ta chuẩn bị sẵn chẳng còn đất dụng võ.
"Ta hiểu đối với nhà chúng ta, rời khỏi đây là lựa chọn tốt nhất."
"Nhưng mấy hôm trước, có một đứa trẻ chặn đường ta."
"Thằng bé tên Xuân Sinh, sinh vào mùa xuân, nó còn có một tỷ tỷ tên Thu Giáng. Nó bảo muốn theo ta học chữ, ta hỏi tại sao? Nó bảo muốn cứu tỷ tỷ, sau đó đi ngắm nhìn thế giới bên ngoài."
"Tỷ tỷ nó năm nay mười tám, mấy hôm trước vừa bị gả cho một tên quan phu bốn mươi tuổi, gã này nghiện rượu lại hay đánh người, người vợ trước chính là bị gã đánh c.h.ế.c tươi."
"Ta đã nghe ngóng rồi, nữ tử ở đây hầu hết đều như vậy, không gả đi xa được, cũng không trốn thoát được."
Ở đây đa phần đều là hậu duệ của phạm nhân, nam tử thì còn đỡ, mấy đời sau có thể thoát khỏi nô tịch.
Nhưng nữ tử phải gả chồng, gả cho phạm nhân thì con cháu vẫn hoàn là phạm nhân.
Giống như một lời nguyền, vĩnh viễn không thể thoát ra.
"Nếu ta chưa từng đến đây, biết chuyện này cũng chỉ than một tiếng thế đạo vô thường. Nhưng hiện tại ta là Huyện lệnh nơi này, là quan phụ mẫu, những người dân đó đều trông cậy ta có thể đưa họ thoát khỏi khổ ải."
"An Hòa, ta không đi được."
Trên mặt Thẩm Chiêu là nỗi bi thương khó giấu.
Tuyết rơi lất phất đập vào cửa sổ, phát ra tiếng lạo xạo.
Ta hỏi:
“Vậy Phong ca nhi, Nguyệt tỷ nhi phải làm sao?"
Chàng cười khổ:
“Ta nghĩ kỹ rồi, nàng đưa chúng nó về đi. Có lẽ vài năm nữa, khi họa hoạn ở Hà Nguyên được giải quyết, ta áo gấm về làng, sẽ để mẹ con nàng được nở mày nở mặt một lần."
"Còn nếu ta không về được, đành phải nhờ cậy nàng chăm sóc tốt cho chúng nó."
Lời chàng khựng lại một chút, rõ ràng biết lần này lành ít dữ nhiều.
Mắt ta đỏ hoe, giật lấy bức thư kia xé nát vụn, rồi ném mạnh vào người chàng.
Ta mắng:
“Thẩm Chiêu, chàng là đồ khốn nạn."
