Menu

📖 CHƯƠNG 4

~8 phút đọc1.683 từ4/6 chương

Lệnh điều chuyển ban xuống, chúng ta không thể chậm trễ, chuẩn bị sơ qua một chút rồi lên đường.

Phụ mẫu biết chuyện, không nói năng gì, chỉ gửi đến một chiếc hộp nhỏ, bên trong đựng một xấp ngân phiếu dày.

Lòng ta có chút sầu não, phụ mẫu đã có tuổi, vậy mà cứ phải lẽo đẽo theo sau thu dọn tàn cuộc cho ta. Dọn xong chuyện này lại đến chuyện kia, dọn mãi không hết.

Thẩm Chiêu thấy ta ủ rũ, cứ muốn nói lại thôi.

Cuối cùng, khi xe ngựa cán qua một hòn đá làm cả người nảy lên, chàng rốt cuộc không nhịn được mở miệng hỏi:

"Cái đó, nàng và Thôi Thiệu Hạc gặp mặt đã nói những gì?"

Dường như sợ ta hiểu lầm, chàng vội vàng bồi thêm một câu:

“Không phải ta không yên tâm về nàng, ta chỉ tò mò, tò mò thôi."

Nhìn đôi tai đỏ bừng vì kìm nén của chàng, ta lại không nhịn được muốn trêu chọc.

"Hắn nói hắn hối hận rồi, trong lòng hắn vẫn còn có ta. Hắn làm những việc này chỉ mong ta quay đầu, không ngờ lại gây ra kết quả như hôm nay."

"Hắn còn tặng ta một bức tranh, bảo nếu ta hối hận, có thể quay về tìm hắn bất cứ lúc nào, vị trí Đại nương tử của hắn vĩnh viễn để dành cho ta."

Vừa nói, ta vừa rút từ trong ống tay áo ra một bức tranh.

Sau đó giả vờ vô ý làm rơi xuống đất.

Thẩm Chiêu ngày thường không kêu đau lưng thì cũng than đau chân, nay lại nhanh như cắt nhào tới nhặt lên.

"Sớm nghe danh tên chồng cũ của nàng vẽ tranh xuất thần nhập hóa, để ta mở mang tầm mắt xem nào."

Nhưng giây tiếp theo, chàng nhìn chằm chằm vào bức tranh, người cứng đờ, sắc mặt khó coi vô cùng.

Ta cười đến nghiêng ngả, cành hoa run rấy.

"Uyển Nhi, lão gia xem tranh ngươi vẽ đến nhập tâm rồi, quả nhiên là xuất thần nhập hóa!"

Thẩm Chiêu gấp bức tranh lại, nhét kỹ vào trong ngực ta, sau đó ghé vào tai ta nghiến răng nghiến lợi:

"An Hòa, tối nay nàng c.h.ế.c chắc rồi!"

Ban đêm ở dịch quán vô cùng yên tĩnh.

Chỉ lác đác vài tiếng ve kêu ngoài cửa sổ.

Thẩm Chiêu hiếm khi ngủ say đến vậy.

Dưới ánh trăng, góc nghiêng của chàng ôn nhuận như ngọc, rũ bỏ đi vẻ cợt nhả thường ngày, ta mới chợt nhớ ra chàng năm nay đã ba mươi rồi.

Đúng độ tuổi nhi lập chi niên*, nhưng năm tháng chẳng ưu ái một ai, phong thái hào hoa năm nào cũng đã phai nhạt đi ít nhiều.

(*Nhi lập chi niên: Tuổi 30, tuổi lập thân lập nghiệp.)

Nhưng nhớ tới bộ dáng nghẹn họng trân trối hôm nay của chàng, ta lại không nhịn được mà bật cười thành tiếng.

Thực ra ta vốn là người hay cười. Khi còn là cô nương ở nhà mẹ đẻ, hoa nở ta cũng cười, cơm thơm ta cũng cười, ngay cả khi tiểu đệ bị phụ thân đánh đòn vào mông, ta cũng cười nốt.

Khi ấy nương ôm ta vào lòng bảo, người hay cười như ta là đáng yêu nhất, gả cho ai cũng sẽ khiến cuộc sống nhà đó sung túc, ấm êm.

Nhưng từ khi gả vào Thôi gia, nụ cười trên môi ta cứ ít dần đi.

Thôi Thiệu Hạc không thích ta, hắn thích những nữ tử biết ngâm thơ đối câu, am hiểu phong hoa tuyết nguyệt.

Để lấy lòng hắn, ta đã làm rất nhiều chuyện.

Nhưng ánh mắt ghét bỏ của hắn khi ta phát hiện hắn cùng biểu muội lén lút tư tình, đến tận bây giờ ta vẫn còn nhớ rõ.

"Ngươi thô bỉ không chịu nổi đã đủ khiến người ta chán ghét rồi, nay còn ghen tuông hẹp hòi không dung được người khác. Nếu ngươi còn dám làm loạn, ta chỉ có thể ban cho ngươi một phong hưu thư."

Trước khi rời kinh thành, Thôi Thiệu Hạc cho người gửi thư, muốn gặp ta một lần.

Hắn vẫn giữ cái vẻ dưới mắt không có ai cả ấy, giọng điệu như thể đang bố thí.

"Hà Nguyên xa xôi hẻo lánh, dân phong lại hung hãn, điêu ngoa, nàng không chịu nổi cái khổ đó đâu."

"Nếu nàng nguyện ý, vị trí chính thê của ta vẫn để dành cho nàng."

Trên bàn đặt hai chén trà trong, hơi nước lượn lờ, vẫn còn nóng hổi.

Ta kìm nén xúc động muốn hất tung cái bàn, cười lạnh một tiếng:

“Thôi Thiệu Hạc, ngươi có phải là kẻ ti tiện không? Năm xưa khi ta hết lòng lấy lòng ngươi thì ngươi hờ hững lạnh nhạt, nay ta và ngươi đã hòa ly, ngươi lại ba ba chạy tới đợi ta quay đầu, có thấy nực cười không?"

Thôi Thiệu Hạc mặt không đổi sắc, ngón tay gõ nhẹ lên mặt bàn:

“Có gì mà nực cười."

"Trước kia là ta không tốt, nhầm đem trân châu coi là mắt cá, nhưng bây giờ vãn hồi mọi chuyện vẫn còn kịp."

"An Hòa, nàng không phải kẻ ngu ngốc, hẳn là nhìn ra được, so với Thẩm Chiêu, ta mạnh hơn hắn vạn phần."

Bàn tay giấu trong tay áo siết chặt thành nắm đấm, ta bị hắn chọc cho tức cười.

"Thôi Thiệu Hạc, ta nhớ khi ta và ngươi hòa ly, của hồi môn của ta đều để lại cho Thôi gia cả rồi đúng không."

Thôi Thiệu Hạc không hiểu ý ta, nhưng vẫn gật đầu.

"Vậy ngươi về tìm xem, trong của hồi môn của ta có một tấm gương đồng cao bằng nửa người, ngươi lôi nó ra đặt giữa nhà ấy."

Thôi Thiệu Hạc nhíu mày, khó hiểu:

“Để làm gì?"

Ta đứng dậy, giọng đầy châm chọc:

“Lôi ra, để tiện cho ngươi soi lại bản thân mình, đỡ phải vác cái mặt dày này ra đường, làm ô uế thể diện của Thôi thị nhà ngươi."

Không muốn phí lời với hắn nữa, ta xoay người định rời đi. Chỉ là khi bước đến cửa, Thôi Thiệu Hạc khẽ nói với theo:

“An Hòa, nàng sẽ hối hận."

Ta dừng bước, nghiêng mặt, kiên định đáp trả:

“Tuyệt đối không."

Từ kinh thành đến Hà Nguyên, ròng rã suốt hai tháng trời.

Khi đi còn là hạ, đến nơi đã chuyển sang thâm thu.

Ngày chúng ta đến lại gặp đúng lúc mưa to gió lớn, đường sá lầy lội, xe ngựa không qua được, đành phải xuống đi bộ.

Khó khăn lắm mới tìm được huyện nha, nhưng cảnh tượng trước mắt khiến ai nấy đều kinh hãi.

Mạng nhện giăng đầy nhà, án thư phủ một lớp bụi dày cộp.

Bên ngoài mưa tuôn, bên trong nhà cũng dột, nền gạch xanh đọng từng vũng nước lớn.

Nguyệt tỷ nhi lên tiếng trước:

“Đại nương, con nhớ ra mình còn bỏ quên ít đồ ở kinh thành, hay là chúng ta quay về lấy đi ạ."

Phong ca nhi hùa theo:

“Đúng đấy, con còn chưa kịp từ biệt Lục Thượng Văn, huynh ấy còn nợ con hai lượng bạc chưa trả nữa."

Ta nhìn con nhện to bằng bàn tay đang bò trên tường, cười gượng hai tiếng:

“Haha, đúng, đúng lắm, không từ mà biệt đâu phải quân tử. Phu quân, chúng ta về trước đây, chàng ở lại bảo trọng, nhớ chúng ta thì viết thư nhé."

Thẩm Chiêu nhắm mắt lại, không muốn đối diện hiện thực, nhả ra hai chữ lạnh tanh:

“Tạm biệt."

Đương nhiên đi là không thể nào đi được rồi. Cả nhà bốn người ngồi bó gối nơi ngạch cửa hóng gió lạnh một lúc, rồi cũng đành chấp nhận số phận.

Vừa hay mưa tạnh, chúng ta đứng dậy dọn dẹp cái huyện nha hoang phế này.

Chỗ nào thiếu ngói thì lấy rơm rạ lấp tạm, dùng sào tre khều mạng nhện xuống, xé mảnh vải rách lau sạch bụi bặm.

Đợi đến khi dọn dẹp hòm hòm rồi, Huyện thừa mới tới.

"Vị này chắc là Thẩm đại nhân, ngưỡng mộ đại danh, ngưỡng mộ đại danh."

Huyện thừa họ Tôn, là một lão già gầy như que củi khô, khi cười lên mặt nhăn nheo đầy nếp gấp.

Theo quy củ, Huyện thừa phải đưa Huyện lệnh mới nhậm chức đi làm quen nha môn, tìm hiểu công vụ.

Chúng ta đã thông báo từ trước, vậy mà ông ta vẫn đến muộn, xem ra là muốn cho Thẩm Chiêu một đòn phủ đầu.

Tôn đại nhân cũng nhận ra sắc mặt chúng ta không tốt, lau nước mưa trên trán, vội vàng giải thích:

“Thẩm đại nhân thứ tội, hạ quan mấy ngày nay đều túc trực ở huyện nha đợi đại nhân. Nhưng hôm nay mưa lớn, đám tội phạm ở mỏ khoáng sản có chút xao động, hạ quan cùng nha dịch đều phải qua đó canh chừng, vừa nghe tin đại nhân đến là vội vàng chạy về ngay."

Thẩm Chiêu vốn chẳng phải người hay so đo tính toán, nghe Tôn đại nhân giải thích liền vội hỏi:

“Vậy sự việc đã giải quyết xong chưa?"

Tôn đại nhân thở dài:

“Mấy năm nay phạm nhân lưu đày đến đây ngày càng nhiều, bạo loạn cũng ngày càng thường xuyên hơn. Chỉ có thể ra sức trấn áp, nhưng cũng... chẳng biết cầm cự được đến bao giờ."

Ta và Thẩm Chiêu nhìn nhau, đều thấy rõ sự nặng nề trong đáy mắt đối phương.

Thấy Tôn đại nhân vẫn đứng đợi bên cạnh, Thẩm Chiêu cười nói:

“Chuyện mai sau cứ để mai sau hãy tính, giờ phiền Tôn đại nhân giới thiệu sơ qua về huyện Hà Nguyên cho ta trước đã."

HomeTrước
Sau