
Năm Năm Hòa Thuận
Ta cùng Thẩm Chiêu là rổ rá cạp lại.
Nguyên phối của chàng mất sớm, dưới gối còn một trai một gái.
Ta thì hòa ly với người cũ, ra đi với hai bàn tay trắng.
Hai kẻ chẳng được người đời ưa thích cứ thế gá nghĩa sống qua ngày, cuộc sống mỗi ngày đều trôi qua trong sự ảm đạm, tựa như tro tàn nguội lạnh.
Bỗng một ngày nọ, trước cửa xuất hiện một nữ tử đến báo ân, phá vỡ sự tẻ nhạt thường nhật.
Ta liếc nhìn phu quân mặt lạnh như tiền bên cạnh, bảo:
“Kìa, tìm chàng đấy."
Chàng lại lắc đầu:
“Ta lại thấy là tìm nàng thì có."
Hai ta đánh cược xem nữ tử này rốt cuộc là đến tìm ai, kẻ thua phải rửa chân cho người thắng.
