📖 CHƯƠNG 3
Lang trung khám qua, bảo rằng vết thương của Thẩm Chiêu nhìn thì ghê người, nhưng thực ra không đáng ngại.
Ta âm thầm thở phào nhẹ nhõm.
Võ nghệ tổ truyền nhà ta, ra tay tự có chừng mực, làm sao kinh khủng như lời Uyển Nhi nói được.
Chỉ là, nhìn Thẩm Chiêu vẫn còn hôn mê bất tỉnh, trong lòng ta cũng thấy áy náy khôn nguôi.
Thẩm Chiêu, chàng đúng là sao chổi đầu thai, vận đen đeo bám không dứt.
Thẩm gia vốn là danh gia vọng tộc chốn kinh kỳ, nhưng Thẩm Chiêu lại chỉ là một thứ tử.
Chàng niên thiếu thành danh, một bài sách luận vang danh khắp chốn, người đời đều ca tụng chàng có tài Trạng nguyên.
Nào ngờ đâu, đêm trước kỳ thi Xuân chàng lại nhiễm phong hàn, ngày đầu tiên đã đổ bệnh, phải cố gắng gượng gạo lắm mới thi xong, kết quả chỉ đứng thứ mười chín của bảng Nhị giáp.
Trước khi qua đời, tổ phụ chàng đã định cho chàng một mối hôn sự cực tốt, ai dè ngày thành thân, tân nương bỏ trốn, nhạc gia bèn tráo đổi đại nữ nhi ốm yếu gả sang.
Vị Mạnh đại cô nương này từ nhỏ đã ốm đau bệnh tật, nghị thân bao lần đều không thành, cuối cùng đành đẩy sang cho Thẩm Chiêu.
Dẫu là vậy, Thẩm Chiêu đối đãi với Mạnh nương tử vẫn vô cùng kính trọng, yêu thương.
Mạnh nương tử sinh hạ một trai một gái xong thì thân thể cũng suy kiệt.
Lúc lâm chung, nàng ta gọi Thẩm Chiêu đến trước mặt, ép chàng phát độc thệ, đời này chỉ được cưới kế thất, tuyệt đối không được nạp thiếp.
Khi ấy ta vừa đại náo Thôi gia một trận, phụ mẫu phải dùng hết lời lẽ, lại đem toàn bộ của hồi môn ra mới đổi lấy được hai chữ "hòa ly" thay vì "hưu thư".
Nhưng trong nhà vẫn còn đường muội chưa xuất giá, ta ở lại trong nhà, chẳng những làm ô uế thanh danh gia tộc mà còn chắn mất nhân duyên của muội ấy.
Các vị bá mẫu, thẩm nương dăm ba bữa lại đến nhà gây sự.
Các trưởng lão trong tông tộc thậm chí còn ép ta treo cổ tự vẫn để chấn chỉnh gia phong.
Chính lúc ấy, Thẩm Chiêu đã đưa tay cứu vớt đời ta.
Chàng cưới một con "Sư tử Hà Đông" khét tiếng xa gần là ta về nhà.
Vốn dĩ là ta nợ chàng.
Mà nay, lại cũng vì ta mà chàng phải chịu tai bay vạ gió này.
Ta chạm nhẹ vào vầng trán sưng đỏ của chàng, thở dài một tiếng:
“Phu quân, chàng cũng thật đáng thương quá."
"Thiếp cũng thấy đau lòng thay cho chàng rồi."
Nào ngờ sóng gió vẫn chưa dừng lại ở đó.
Chuyện hôm ấy truyền đến tai Quan gia (cách gọi Hoàng đế thời nhà Tống), chẳng quá ba ngày, lệnh điều chuyển đã được ban xuống.
"Đại nương, huyện Hà Nguyên là ở đâu ạ?"
Nguyệt tỷ nhi chỉ vào dòng chữ trên lệnh điều chuyển hỏi ta.
Ta chột dạ liếc nhìn Thẩm Chiêu một cái, len lén nói nhỏ với Nguyệt tỷ nhi:
“Là một nơi rất xa, rất xa."
Thẩm Chiêu hừ lạnh:
“Sắp tới thì không còn xa nữa đâu."
Hà Nguyên thuộc Tuần Châu, là chốn lưu đày.
Trên lệnh viết rõ Thẩm Chiêu đến đó làm Huyện lệnh, quan thất phẩm, so với hiện tại là bị giáng một cấp.
Nơi đó đất đai cằn cỗi, nghèo nàn, một khi đã đi thì ngày về xa thăm thẳm.
Tất cả là tại tên súc sinh Thôi Thiệu Hạc, nếu không phải hắn lên cơn điên, sao lại có cơ sự ngày hôm nay.
Ta bật dậy, hùng hổ toan bước ra ngoài.
Thẩm Chiêu vội vàng kéo ta lại:
“Không được vào cung làm loạn, nếu không thì chẳng phải là điều chuyển nữa đâu, mà là tịch biên gia sản đấy."
Ta nghiến răng, mắt đỏ hoe:
“Thẩm Chiêu, chàng yên tâm, hôm nay ta nhất định g.i.ế.c c.h.ế.c Thôi Thiệu Hạc, xả cục tức này cho chàng."
Thẩm Chiêu thở dài:
“Thôi bỏ đi."
"Với cái tính hẹp hòi của tên chồng cũ nàng, hôm nay nàng mà đi, ngày mai cả kinh thành sẽ biết ta là tên mặt trắng núp váy vợ, phải nhờ nương tử ra mặt."
Nhưng tính ta vốn cương liệt, nay bắt ta phải nhẫn nhịn cho qua, ta làm sao cam lòng.
Thẩm Chiêu thấy ta cố chấp, từ từ buông tay ra.
Ngay khi ta vừa cúi người định nhặt cây gậy lên, chàng khẽ nói:
"Nương tử à, ta lớn tuổi rồi."
"Quả thực có chút không chịu nổi."
Cũng chẳng biết vì sao, ta ngày thường lòng dạ sắt đá, nghe một câu than thở này của chàng, nước mắt lại trực trào ra.
Dù giọt lệ rơi xuống đất, rất nhanh đã tan biến, nhưng vẫn bị mắt tinh của Nguyệt tỷ nhi nhìn thấy.
Con bé đưa tay chọc chọc cha nó, nói nhỏ:
“Cha ơi, Đại nương khóc rồi."
"Con chưa từng thấy người khóc bao giờ."
"Cha mau dỗ dành đi, đồ bạc tình."
Thẩm Chiêu có chút hoảng hốt nhìn sang, thấy mắt ta quả thực đỏ hoe, vội vàng đứng dậy đi về phía ta.
Chàng lấy cây gậy trong tay ta đặt sang một bên, nắm tay dìu ta ngồi xuống, rồi dùng khăn tay lau đi vệt nước mắt trên mặt ta.
Chàng lại bắt đầu lải nhải chuyện xưa.
"Hồi nhỏ, tiểu nương thường hay rỉ tai ta, bảo ta phải dụng công, phải có tiền đồ, như vậy bà ấy mới có thể ngẩng cao đầu trước mặt Đại nương tử (Đích mẫu), mới được nở mày nở mặt."
"Ta khắc ghi lời này trong lòng, mỗi khi nhìn thấy Đại nương tử dạy dỗ tiểu nương như dạy dỗ một con chó nhỏ, ta lại thầm thề, sẽ có một ngày ta đạp tất cả bọn họ dưới chân, để tiểu nương ta cũng được mặc gấm vóc lụa là, được phô trương thanh thế trong phủ một lần."
"Hạ nắng chói chang, đông sương lạnh giá, ta chưa từng dám lơ là một khắc. Ngay cả một ngày trước kỳ thi Xuân, ta vẫn còn ở lại học đường thảo luận sách luận với tiên sinh đến tối mịt. Tiên sinh vỗ vai ta bảo, với tài học của ta, đỗ Nhất giáp là chuyện không thành vấn đề."
"Nhưng đêm đó khi về đến nhà, ta mới biết, vì tiểu nương lỡ lời bất kính, bị Đại nương tử đánh ba mươi gậy, phạt quỳ cả đêm."
"Ta đi cầu xin phụ thân, phụ thân chỉ bảo ta an tâm ôn thi. Ta đi cầu xin Đại nương tử, bà ấy không chịu gặp ta. Ta nhìn tiểu nương váy áo đẫm m.á.u tươi quỳ giữa cái rét cắt da cắt thịt của đầu xuân, ta cuối cùng cũng hiểu được ý của Đại nương tử."
"Bà ấy muốn nói cho ta biết, bất luận ta thi đỗ thứ mấy, cho dù ta có đỗ Trạng nguyên, thì đó cũng là chuyện của sau này.
Giờ phút này đây, ta vẫn chỉ là một tên thứ tử không ra gì, tiểu nương cũng chỉ là một thiếp thất dưới tay bà ấy. Ta có thể đi thi, đều là do bà ấy khai ân, nếu dám có suy nghĩ không an phận, chính là đại nghịch bất đạo."
"Đó là ý của bà ấy, cũng là ý của phụ thân."
Nguyệt tỷ nhi lúc này cũng sán lại gần, vẻ mặt thoáng chút đồng cảm:
“Rồi sao nữa ạ?"
"Rồi ta bèn quỳ cùng tiểu nương trong gió rét suốt một đêm. Trời sáng, Đại nương tử hết giận, mới cho tiểu nương về."
"Biết tin ta nhiễm phong hàn, bà ấy cũng gọi lang trung đến xem, chỉ là ta phải xuất phát đến trường thi, rốt cuộc vẫn bỏ lỡ cơ hội tốt nhất."
Thẩm Chiêu vẫn cười, nhưng nụ cười ấy tràn đầy chua xót.
Còn đắng hơn cả trà hoàng liên ngày thu.
"Sau khi làm quan, ta cứ ngỡ là do năng lực mình chưa đủ, leo chưa đủ cao, mới khiến tiểu nương chịu nhiều uất ức như vậy. Vì thế ta cũng từng luồn cúi chạy chọt, nhưng mãi chẳng có kết quả, cho đến tận khi tiểu nương qua đời, ta vẫn chưa từng giúp bà ấy ngẩng cao đầu được một lần."
Chàng xoa đầu ta, ôm lấy vai ta, để ta tựa vào lồng ngực chàng:
“An Hòa, từ đó về sau, ta không muốn tranh giành nữa."
"Mặc kệ là kinh thành hay Hà Nguyên, ta chỉ muốn cả nhà bốn người chúng ta đoàn tụ sum vầy, vui vẻ, mạnh khỏe bên nhau, điều đó quan trọng hơn bất cứ thứ gì."
Trong lòng ta vẫn còn chút bất bình:
“Vậy... cứ thế mà tha cho hắn sao?"
Thẩm Chiêu dịu dàng cọ cằm lên trán ta:
“Không phải đâu, An Hòa ngốc ạ, là buông tha cho chính mình."
