📖 CHƯƠNG 4
"Bệ hạ, thần thiếp và Thẩm Bạch thật sự không có gì cả."
Ta bước theo sau Tiêu Dung Tư, cố gắng giải thích:
“Trước đây chúng thần thiếp quả thực là thanh mai trúc mã, nhưng trước khi tiến cung, thần thiếp đã cắt đứt sạch sẽ mọi quan hệ với hắn rồi."
Người đi trước lại chẳng hề bận tâm mà xua xua tay:
“Chuyện của nàng và hắn, trẫm đều biết rõ. Bằng không nàng nghĩ ai cũng có thể tùy tiện bước vào hậu cung của trẫm sao?"
Ta nhíu mày, có chút khó hiểu, cuối cùng vẫn thốt ra thắc mắc bấy lâu trong lòng:
“Bệ hạ, xin thứ lỗi cho thần thiếp đường đột. Ngài và thần thiếp, vốn chưa từng thực sự chung chăn gối... cớ sao ngài vẫn còn che chở cho thần thiếp như vậy?"
Bước chân Tiêu Dung Tư chợt khựng lại. Ngài quay đầu nhìn ta, hay nói đúng hơn là đang xuyên qua ta để nhìn một người khác:
“Có lẽ nàng không biết, nàng trông rất giống mẫu thân của trẫm."
Vị Thái hậu nương nương qua đời từ sớm kia sao?
Ta có chút nghi hoặc. Nhưng ta từng nhìn thấy bức họa của Thái hậu rồi, ta và bà ấy rõ ràng chẳng có nét nào giống nhau cả.
Tiêu Dung Tư ho khan hai tiếng:
“Ở bên cạnh nàng, trẫm ngủ rất yên giấc, cho nên trẫm khá thích nàng."
Thì ra là vậy. Ta nhìn Tiêu Dung Tư, phát hiện quầng thâm đen dưới mắt ngài ấy đã nhạt đi rất nhiều, nháy mắt liền hiểu ra vì sao trước kia tính tình ngài ấy lại tệ đến thế.
Một người lúc nào cũng mất ngủ, thì tính tình có thể êm đẹp được sao?!
Thế là ta liền xung phong nhận việc:
“Bệ hạ, thần thiếp có biết chút y thuật, hay là để thần thiếp bắt mạch, điều dưỡng thân thể cho ngài nhé."
Tiêu Dung Tư lắc đầu:
“Thân thể của trẫm đã có Thái y lệnh lo liệu, nàng không cần phải bận tâm."
Ta hiểu Tiêu Dung Tư vẫn chưa thực sự tin tưởng ta, nên ngài ấy cự tuyệt cũng là lẽ thường tình.
Thấy biểu cảm của ta có chút hụt hẫng, Tiêu Dung Tư lại ho nhẹ hai tiếng, đánh trống lảng sang chuyện khác:
“Chuyện phong nàng làm Chiêu nghi, nàng không cần phải lo lắng tiền triều nhìn nhận ra sao. Trẫm thiếu gì cách để khiến bọn họ ngậm miệng lại."
Ta gật đầu, dùng ánh mắt đầy sùng bái nhìn Tiêu Dung Tư.
Đêm đó, Tiêu Dung Tư vẫn như cũ qua đêm trong cung của ta.
Có lẽ là do mấy ngày nay quá mệt mỏi, ngài ấy ngủ rất say.
Nhớ tới chuyện được phong Chiêu nghi vào ban ngày, ta có chút hưng phấn, trở mình qua lại, nhưng tay chợt sờ trúng mặt đệm có chút ươn ướt.
Theo bản năng, ta đưa tay lên mũi ngửi thử.
Đây là... mùi máu tươi.
Ta chỉ cảm thấy trong đầu như có sấm sét nổ tung, trong lòng chợt lóe lên một suy đoán tưởng chừng như không thể nào xảy ra.
Và Tiêu Dung Tư cũng vừa vặn tỉnh giấc vào lúc này.
Ánh nến trong phòng tuy mờ ảo, nhưng chúng ta vẫn có thể nhìn rõ gương mặt của nhau.
Và cả vết máu đỏ trên tay ta nữa.
"Bệ hạ... ngài, ngài là nữ nhân?" Giọng điệu của ta run lẩy bẩy.
Thấy sắc mặt Tiêu Dung Tư trở nên khó coi, ta lập tức quỳ sụp xuống:
“Bệ hạ thứ tội! Thần thiếp không cố ý phát hiện ra đâu."
Tiêu Dung Tư: ...
Nàng bất đắc dĩ đưa tay day trán:
“Nàng, nàng đứng lên trước đi, trẫm không trách nàng."
Ta cẩn thận từng li từng tí ngước mắt nhìn lên. Mọi nghi vấn trước kia đều có câu trả lời ngay tại khoảnh khắc này: Vì sao Tiêu Dung Tư luôn để trống hậu cung, vì sao nàng không cho ta bắt mạch.
Còn cả những vị thiên kim quý nữ đột tử qua đời trong lời đồn kia nữa, tất cả đều là để che đậy chân tướng Tiêu Dung Tư là nữ nhân.
Hoàng đế Bệ hạ của triều ta, sao có thể là một nữ nhân được chứ?
Trong sự hoảng sợ tột độ, ta mang theo vô vàn khó hiểu.
"Nàng ra ngoài dặn dò người chuẩn bị nước đi, trẫm muốn gội rửa một chút."
Trầm mặc hồi lâu, rốt cuộc Tiêu Dung Tư cũng lên tiếng.
Ta gật đầu, vội vàng cắm cúi chạy ra ngoài.
Trước khi đi, ta còn loáng thoáng nghe thấy Tiêu Dung Tư đang lầm bầm.
"Mẹ kiếp, băng vệ sinh thời cổ đại này cũng chẳng đáng tin tẹo nào, y như thời hiện đại vậy."
Ta nghe mà chẳng hiểu gì cả.
Kể từ sau khi biết được bí mật tày đình Hoàng đế là nữ nhân, quan hệ giữa ta và Tiêu Dung Tư liền trở nên kỳ lạ.
Mấy tháng liền, nàng ấy vẫn đến cung của ta, nhưng không còn thường xuyên như trước nữa.
Cung nhân đều rỉ tai nhau rằng, Chiêu nghi nương nương sao vừa mới được sách phong đã thất sủng rồi.
Cũng hết cách, nàng ấy là Hoàng đế, đâu thể nào chủ động đến tìm ta nói chuyện này được, cho nên chỉ có thể để ta chủ động ra mặt.
Hơn nữa Tiêu Dung Tư thực sự đối xử với ta rất tử tế. Ta hiểu rất rõ, nếu đổi lại là kẻ khác biết được bí mật lớn nhường này, e là đã sớm bị xử tử một cách thần không biết quỷ không hay rồi.
Nhưng hiện tại, ta vẫn đang sống sờ sờ ra đây.
Thế là ta lấy hết can đảm, bưng một bát chè ngọt đi thăm Tiêu Dung Tư.
Đại thái giám của Tiêu Dung Tư nhìn thấy ta, cứ như nhìn thấy cứu tinh vậy:
“Nương nương, Chiêu nghi nương nương, may mà người đến rồi, người mau vào trong xem sao đi. Thái úy đại nhân và Bệ hạ cãi nhau rồi! Hiện tại ngài ấy đang nổi trận lôi đình ở bên trong kìa!"
Ta cũng không nghĩ ngợi nhiều, cứ thế đi thẳng vào trong. Thừa Minh điện có chút im ắng tĩnh mịch.
Chẳng hề có tiếng cãi vã như lời Đại thái giám vừa nói, thậm chí ngay cả một tiếng động thừa thãi cũng không có.
Ta còn đang thấy hơi kỳ lạ, bèn đẩy nhẹ cánh cửa khép hờ.
Sau đó, ta liền nhìn thấy Tiêu Dung Tư và Tạ Nhiên đang hôn nhau thắm thiết.
Ta: ... Chẳng phải nói là đang cãi nhau sao! Sao lại hôn nhau luôn rồi!
Ta theo bản năng muốn lui ra ngoài, nhưng Tạ Nhiên đã phát hiện ra sự tồn tại của ta. Hắn không chần chừ chút nào, tiện tay vơ lấy thanh kiếm mềm bên cạnh phóng thẳng về phía này.
Một lọn tóc của ta trực tiếp bị chém đứt phăng.
Ta sợ đến mức ngã bệt xuống đất.
"Sao lại là nàng?"
Tiêu Dung Tư chạy vội tới, trên mặt nàng vẫn còn vương nét ửng hồng, trong lời nói mang theo chút bất lực:
“Nàng lui ra ngoài trước đi."
Tạ Nhiên xách kiếm lên, muốn g.i.ế.c c.h.ế.c ta.
Tiêu Dung Tư dang tay chắn trước người ta, lớn tiếng quát:
“Đủ rồi! Tạ Nhiên, nàng ấy chỉ là một người vô tội!"
Ánh mắt Tạ Nhiên tối sầm lại. Hắn liếc ta một cái, rồi nói với Tiêu Dung Tư:
“Bệ hạ, thần hối hận rồi. Năm đó thần vốn không nên ủng hộ ngài làm Hoàng đế! Một nữ nhân mà thôi, c.h.ế.c thì cũng c.h.ế.c rồi. Nàng ta đã biết được bí mật của ngài và thần, lỡ như bại lộ, chúng ta sẽ phải hứng chịu miệng lưỡi thiên hạ chê trách ra sao? Thiên hạ cũng sẽ rơi vào cảnh loạn lạc!"
"Sẽ không bao giờ có ngày đó." Tiêu Dung Tư lên tiếng phản bác.
Sắc mặt Tạ Nhiên âm trầm, sau đó phất tay áo hậm hực bỏ đi.
Ta phải mất một lúc lâu mới hoàn hồn, rụt rè kéo kéo vạt áo của Tiêu Dung Tư:
“Bệ hạ..."
Tiêu Dung Tư dường như lúc này mới lấy lại tinh thần, đỡ ta đứng dậy:
“Không sao chứ."
Ta lắc đầu, chỉ nhỏ giọng nói:
“Thần thiếp có nấu chút chè ngọt cho ngài, ngài... có muốn dùng một chút không?"
Tiêu Dung Tư thở dài một hơi, liếc nhìn ta, bất đắc dĩ nói:
“Nàng mang vào đây đi."
