Menu

📖 CHƯƠNG 3

~6 phút đọc1.106 từ3/8 chương

Sáng sớm hôm sau khi ta tỉnh giấc, Tiêu Dung Tư đã mặc xong quần áo. Ta vội vàng đứng dậy, giúp ngài ấy đội lại miện quan cho ngay ngắn.

"Hôm qua trẫm ngủ rất ngon giấc, hôm nay trẫm sẽ tiếp tục đến chỗ nàng," Tiêu Dung Tư nói với ta.

Ta gật gật đầu, vuốt phẳng nếp nhăn trên triều phục của ngài:

“Bệ hạ có cần thần thiếp chuẩn bị sẵn bữa tối không ạ?"

"Không cần," Tiêu Dung Tư xua tay:

“Buổi tối trẫm còn có chính sự, chỉ đến để ngủ thôi."

Suốt mười lăm ngày liền, Tiêu Dung Tư đều qua đêm ở chỗ ta. Tên tuổi của ta bên ngoài lan truyền một cách chóng mặt, người ta đồn rằng bạo quân đã thay đổi tâm tính rồi.

Mới nạp thêm một vị Mỹ nhân, không những không đánh c.h.ế.c, mà còn muôn vàn sủng ái, đêm đêm sủng hạnh.

Về chuyện này, ta chỉ muốn nói một câu: chúng ta thật sự chỉ là đắp chăn đi ngủ đơn thuần mà thôi, những chuyện khác cái gì cũng chưa từng làm nha.

Bất quá trong mắt người ngoài, ta vẫn là sủng phi nhận được ngàn vạn ân sủng.

Bởi vì có ta, dạo gần đây Tiêu Dung Tư cũng ít khi đánh mắng người khác hẳn.

Cũng nhờ có sự sủng ái của ngài ấy, ta có thể tự do dạo bước khắp hoàng cung.

Chỉ là ta không ngờ tới, ta lại chạm trán Thẩm Bạch.

Tỳ nữ của ta đã quay về cung để lấy áo choàng, trong phút chốc, chỉ còn lại hai người chúng ta bốn mắt nhìn nhau.

Ta quay người định cất bước rời đi.

Nhưng Thẩm Bạch đã bước lên kéo tay ta lại:

“Chiếu Nguyệt, sao nàng lại tiến cung! Sao nàng có thể giấu ta chuyện nhập cung! Không phải đã nói xong rồi sao, đợi ta đến cưới nàng mà?"

Ta hất mạnh tay hắn ra, lúc này mới nhìn rõ gương mặt Thẩm Bạch, dạo gần đây hắn đã tiều tụy đi không ít.

"Thẩm đại nhân! Ngài làm thế này còn ra thể thống gì nữa!"

Ta chán ghét nhìn hắn:

“Ta hiện giờ đã là phi tử của Bệ hạ, ngài lôi lôi kéo kéo với ta như vậy, ngài không cần danh tiếng, nhưng ta còn cần cái mạng này!"

"Nàng rõ ràng phải là thê tử của ta!"

Giọng điệu của Thẩm Bạch có chút kích động.

Ta chỉ cảm thấy tên này có bệnh:

“Bây giờ ta đã gả cho Bệ hạ rồi! Thẩm đại nhân, mong ngài tự trọng cho!"

Sắc mặt Thẩm Bạch trắng bệch:

“Hôm đó ta đến nhà nàng cầu thân, phụ thân nàng lại bảo ta nàng đã nhập cung rồi. Chiếu Nguyệt, tại sao nàng không nói cho ta biết!"

"Ngày hôm đó ta chẳng qua chỉ là cho nàng một bài học nho nhỏ mà thôi, vậy mà nàng phải dùng cách này để trừng phạt ta sao?!"

"Thẩm ái khanh, ngươi định dạy dỗ Mỹ nhân của trẫm cái gì thế?"

Giọng nói của Tiêu Dung Tư đột nhiên vang lên. Ta xoay người nhìn lại, thấy bên cạnh ngài ấy còn có một nam nhân và hai tên thái giám đi theo.

Ta vội vàng kéo giãn khoảng cách với Thẩm Bạch:

“Thần thiếp tham kiến Bệ hạ."

Thẩm Bạch cũng cuống cuồng hành lễ:

“Vi thần tham kiến Bệ hạ." Hắn lại hướng về phía nam nhân đứng sau lưng Tiêu Dung Tư mà gật đầu:

“Thái úy đại nhân bình an."

"Thừa tướng đại nhân bình an." Thái úy Tạ Nhiên cũng hướng về Thẩm Bạch gật đầu đáp lễ.

Thì ra hắn chính là Tạ Nhiên. Ta nhịn không được lén ngẩng đầu nhìn một cái. Tạ Nhiên mười bảy tuổi đã lập chiến công vang dội, là đệ nhất chiến thần của triều ta, sao thoạt nhìn lại giống một công tử bột mặt hoa da phấn thế này?

"Ban nãy trẫm nghe Thẩm ái khanh nói, muốn cho Mỹ nhân của trẫm một bài học."

Giọng điệu của Tiêu Dung Tư có chút lơ đãng, hờ hững:

“Thẩm ái khanh thật đúng là lợi hại, tay đã duỗi dài đến tận hậu cung của trẫm rồi cơ đấy!"

Ngữ khí của Tiêu Dung Tư vẫn thản nhiên như thường, nhưng Thẩm Bạch đã sợ hãi đến mức quỳ rạp xuống đất:

“Vi thần hoảng sợ, thần chẳng qua chỉ nói đùa với nương nương vài câu mà thôi, cúi xin Bệ hạ thứ tội."

Tiêu Dung Tư nhìn ta một lượt, rồi lại nhìn sang Thẩm Bạch, đột nhiên khẽ bật cười một tiếng.

"Giang mỹ nhân cũng hầu hạ trẫm được một thời gian rồi, đã đến lúc thăng vị phận lên một chút, bằng không lỡ lại có kẻ tùy ý giáo huấn ái phi của trẫm thì biết làm sao." Tiêu Dung Tư xoay chuyển câu chuyện, quay sang dặn dò tiểu thái giám bên cạnh:

“Truyền chỉ ý của trẫm, phong Mỹ nhân Giang thị làm Chiêu nghi."

Chức vị Chiêu nghi ở triều ta địa vị ngang hàng với Thừa tướng, tước lộc sánh ngang Chư hầu.

Lời ngài ấy vừa dứt, không chỉ Thẩm Bạch, mà ngay cả Tạ Nhiên đứng bên cạnh cũng sững sờ.

Trên chức Chiêu nghi, chính là Hoàng hậu!

Một Mỹ nhân gia thế không tính là hiển hách, nhập cung mới vỏn vẹn mười mấy ngày, vậy mà đã được phong làm Chiêu nghi, chuyện này quả thực là không thể tin nổi.

"Bệ hạ, vạn vạn không thể!" Thẩm Bạch theo bản năng lập tức lên tiếng phản đối:

“Giang mỹ nhân đã không có hoàng tự, lại không có gia thế, sao có thể phong làm Chiêu nghi được?"

Tiêu Dung Tư chưa vội lên tiếng, nhưng Tạ Nhiên bên cạnh ngài đã ung dung cất lời, mang theo chút ý vị trào phúng:

“Bệ hạ quả thật xưa nay vẫn luôn độc quyền tự quyết như vậy. Nhưng Thẩm đại nhân à, ngươi và ta, làm sao có thể làm chủ thay Bệ hạ được đây?"

"Các khanh quả thực không quản được trẫm." Tiêu Dung Tư liếc xéo Tạ Nhiên một cái, sắc mặt người kia lập tức sầm xuống.

Thẩm Bạch vẫn còn muốn nói thêm điều gì đó, nhưng Tiêu Dung Tư đã trực tiếp nắm lấy tay ta.

"Được rồi, các khanh lui xuống cả đi, trẫm muốn cùng Chiêu nghi thong thả trò chuyện một phen."

HomeTrước
Sau