📖 CHƯƠNG 5
Có lẽ là hương vị của bát chè ngọt cũng không tồi, bầu không khí giữa ta và Tiêu Dung Tư đã dịu đi đôi chút.
Nàng ấy nhìn bát chè ngọt kia, có chút thất thần:
“Trước đây, mẹ ta cũng thường hay nấu món này cho ta uống."
Ta đã đoán ra từ "mẹ" trong miệng nàng ấy chính là có ý chỉ mẫu thân, nhất thời không biết nên nói gì cho phải, đành chỉ biết đứng yên lặng một bên.
Tiêu Dung Tư dùng thìa khuấy nhẹ bát chè, chậm rãi cất lời:
“Nàng có muốn biết, ta làm cách nào để bước lên ngôi vị Hoàng đế với thân phận nữ nhi hay không?"
Ta có chút chần chừ, nhưng vẫn đáp:
“Thần thiếp nguyện rửa tai lắng nghe."
Tiêu Dung Tư rủ mắt, dường như dòng suy tư đã trôi về nhiều năm trước kia.
"Tiên đế nối dõi gian nan, có đến mười mấy vị công chúa, nhưng lại chẳng có lấy một vị hoàng tử. Nàng cũng biết đấy, kết cục của các công chúa triều ta đều chẳng mấy êm đẹp, mười mấy người con gái của Tiên đế đều bị đưa đi khắp nơi để hòa thân."
"Mẫu phi Vương thị của ta không muốn ta cũng phải chịu chung số phận như vậy. Thế nên bà đã nói dối ta là một hoàng tử. Suy nghĩ của bà kỳ thực rất đơn giản, cho rằng thời gian dài đằng đẵng như vậy, Tiên đế kiểu gì cũng sẽ sinh được nhi tử, nhưng chẳng ai ngờ được, thấm thoắt mười mấy năm đã trôi qua."
Nói tới đây, nàng ấy bật cười mỉa mai một tiếng, lại nói tiếp:
“Tiên đế ngay cả một mống nhi tử cũng không có, còn ta vì từ nhỏ đã thông minh xuất chúng, liền được lập thẳng làm Thái tử. Vương thị suốt ngày sống trong cảnh nơm nớp lo sợ, chẳng bao lâu sau đã quy tiên. Còn ta, cuối cùng lại bước lên được ngôi vị Đế vương này."
Ta hít sâu một hơi, thật không ngờ ẩn tình phía sau lại là như thế này.
"Bệ hạ, ngài... to gan thật đấy."
Ta vô thức thốt lên.
Tiêu Dung Tư lại mỉm cười. Đây dường như là lần đầu tiên kể từ lúc nhập cung mấy tháng nay, ta mới thấy nàng ấy cười một cách chân thật đến thế.
"Nàng biết vì sao ta lại to gan như vậy không?"
Nàng ấy nháy mắt với ta, mang theo vài phần tinh nghịch của thiếu nữ.
Ta chợt nhớ ra, Bệ hạ năm nay tính ra cũng chỉ mới độ hai mươi ba tuổi.
Ta lắc đầu. Tiêu Dung Tư trầm mặc một thoáng, rồi chậm rãi kể:
“Chiếu Nguyệt, ta từng nằm một giấc mộng. Trong mộng, ta không phải là người của triều đại này, đó là một nơi cách xa chúng ta vô cùng, vô cùng xa xôi. Nơi đó không có Hoàng đế, nhưng vẫn tồn tại sự bóc lột và áp bức. Còn ta, chỉ là một con người nhỏ bé bình thường, vậy mà lại vô tình lưu lạc đến chốn này."
"Lúc đó, ta chỉ nghĩ thôi cứ sống lây lất cho qua kiếp này là xong, nhưng sau này ta phát hiện bản thân không thể làm thế được. Ta từ nhỏ đã phải trơ mắt nhìn các vị hoàng tỷ yêu thương ta, từng người từng người một bị gả đi."
"Bọn họ dẫu muôn vàn bất đắc dĩ, khóc lóc thảm thiết đến đâu đi chăng nữa. Dù cho đã mang trên mình thân phận tôn quý nhường ấy, nhưng cuối cùng vẫn bị đem ra trao đổi ngang giá hệt như một món hàng hóa."
"Lúc ban đầu, ta chỉ là không muốn nhìn thấy các tỷ tỷ của mình phải lấy chồng xa xứ. Nhưng sau đó, ta lại nảy sinh thêm chút tham lam, ta muốn nữ nhân trong thiên hạ có thể có thêm nhiều sự lựa chọn hơn, chứ không phải sớm đã bị sắp đặt gả cho những kẻ mà họ chẳng hề quen biết."
"...Lừa nàng đấy. Ta nào phải vì thông minh mới được lập làm Thái tử. Ta có thể bước lên được vị trí ngày hôm nay, là bởi vì ta đã dùng mọi thủ đoạn để tranh giành. Những kẻ dám mưu toan lung lay chiếc ghế của ta, đều đã bị ta thanh trừng từng tên một!"
Tiêu Dung Tư nhìn ta lúc này đã ngẩn cả người ra, tự giễu mà bật cười một tiếng.
"Bỏ đi, ta nói nhiều như vậy với một người cổ đại như nàng để làm gì cơ chứ, dù sao thì nàng cũng chẳng hiểu được đâu."
"Ta nghe hiểu mà!" Những lời Tiêu Dung Tư vừa nói, tuy có vài từ ngữ ta không rõ ý tứ ra sao, nhưng ta thật sự thấu hiểu được tiếng lòng của nàng ấy. Nàng ấy muốn tìm ra một con đường cho nữ tử trong thiên hạ, một con đường dẫu không lấy chồng thì vẫn có thể sống một đời tươi sáng an yên!
Thế là ta liền cất lời phản bác:
“Bệ hạ, thần thiếp cũng là người được hưởng lợi từ lý tưởng của ngài, thế nên, thần thiếp nghe hiểu!"
Ta nhìn thẳng vào Tiêu Dung Tư, ánh mắt cháy bỏng kiên định:
“Bệ hạ, thần thiếp sẽ giữ kín bí mật của ngài. Dù ngài là nam hay nữ, chuyện đó đều không quan trọng. Thần thiếp chỉ biết rằng, ngài là vị Hoàng đế Bệ hạ duy nhất của triều đại ta. Thần thiếp mãi mãi thần phục ngài!"
Nữ tử.
Nữ tử xưng Đế thì sẽ thế nào?
Sẽ mang đến tai họa loạn lạc cho thiên hạ sao?
Không!
Nàng ấy sẽ vì toàn bộ nữ tử trên thế gian này, mà dọn ra một con đường hoàn toàn mới!
Tiêu Dung Tư sững sờ trong giây lát, ngay sau đó liền mỉm cười.
Nàng ấy nhìn ta rất lâu, cuối cùng mới lên tiếng:
“Chắc là ta thật sự cần nàng giúp một việc rồi."
"Việc gì cơ?" Ta có chút ngây ngốc, nhiệm vụ tới nhanh thế sao?
Tiêu Dung Tư im lặng một hồi, giữa hàng chân mày thoáng lộ ra chút nét mệt mỏi, cuối cùng khó nhọc thốt lên.
"Chiếu Nguyệt, ta, mang thai rồi."
Ta cảm giác dạo gần đây mình cứ liên tục bị sét đánh ngang tai, mà chuyện sau lại càng tày đình hơn chuyện trước.
"Là, là của Tạ Thái úy sao?"
Ta rụt rè, dè dặt đưa mắt nhìn Tiêu Dung Tư.
Tiêu Dung Tư khẽ xoa vùng bụng dưới hãy còn phẳng lì:
“Ta từ nhỏ đã phải dùng thuốc ức chế đặc điểm của nữ giới, vốn cứ ngỡ cả đời này sẽ chẳng bao giờ có được mụn con nào."
"Thật không ngờ đứa bé này lại đến một cách bất ngờ như vậy."
"Vậy, Tạ Thái úy có biết chuyện này không?" Ta chợt buột miệng hỏi.
Tiêu Dung Tư trầm mặc một lúc, cuối cùng khẽ lắc đầu. Nàng ấy nhìn thẳng vào ta:
“Ta sẽ để đứa bé này nuôi dưới trướng của nàng, sau này nó sẽ là con của nàng. Nàng, có bằng lòng không?"
Ta gật đầu cái rụp mà chẳng hề đắn đo. Là một Y nữ, không ai hiểu rõ hơn ta những nguy hiểm c.h.ế.c người rình rập khi sinh nở.
Tiêu Dung Tư vỗ nhẹ lên vai ta:
“Ủy khuất cho nàng rồi, Chiếu Nguyệt."
"Đó là phúc khí của thần thiếp, thưa Bệ hạ."
Ta vô cùng nghiêm túc đáp lời.
Tiêu Dung Tư thoáng ngẩn người, rồi sau đó nở một nụ cười đầy nhẹ nhõm.
