📖 CHƯƠNG 7
Khắp trong điện chìm vào tĩnh mịch c.h.ế.c chóc, chỉ còn nghe thấy tiếng tàn nến nổ tí tách.
Tạ Nhiên trân trân nhìn Tiêu Dung Tư, sự cố chấp trong mắt dần dần tản mác, chỉ còn sót lại nỗi tuyệt vọng khôn cùng.
Hắn chợt nhớ lại thuở thiếu thời nọ, lúc hắn vô tình phát hiện ra nàng là phận nữ nhi, khoảnh khắc ấy trái tim hắn đã rung động đập rộn ràng biết bao.
Hắn nhớ lại lúc hai người cùng chia nhau miếng lương khô trong doanh trại quân đội, Tiêu Dung Tư từng nói muốn "để nữ tử trong thiên hạ đều có thể ngẩng cao đầu mà sống", khi ấy hắn đã hứa sẽ luôn dùng sinh mệnh này để bảo hộ nàng.
Sau này, hắn trơ mắt nhìn Tiêu Dung Tư bãi bỏ chế độ hòa thân, mở trường Nữ học, lại cứ đinh ninh rằng nàng đang "làm chuyện nghịch thiên phản đạo", dần dà nảy sinh mâu thuẫn xa lánh nàng, cho đến tận ngày hôm nay phải giương cung bạt kiếm chĩa thẳng vào nhau.
"Là ta đã quá coi thường nàng rồi, Bệ hạ," Tạ Nhiên ngẩng đầu lên, nở nụ cười đắng chát:
“Ta luôn lầm tưởng bản thân là sự tồn tại đặc biệt trong lòng nàng, là do ta đã đánh giá quá thấp sự quyết tâm sắt đá của nàng."
Tiêu Dung Tư không nói thêm lời nào, chỉ lặng lẽ nhìn ngắm mọi thứ.
Nàng quay lưng đi. Giây tiếp theo, Thẩm Bạch dẫn theo một toán binh lính rầm rập ùa vào, bao vây Tạ Nhiên chặt đến mức một giọt nước cũng không lọt qua.
"Tạ đại nhân! Binh lính của ngài đã bị khống chế toàn bộ rồi, mau mau đầu hàng đi thôi!"
Tạ Nhiên chẳng thèm để tâm nói thêm gì, chỉ bật ra hai tiếng cười gằn khô khốc.
Ta nhìn thấy hắn dán chặt mắt vào bóng lưng Tiêu Dung Tư một hồi lâu, sau đó đột ngột vung tay, kề thanh kiếm ngang cổ, máu tươi tức khắc bắn tung tóe vấy đỏ cả mặt sàn.
Ta kinh hãi thốt lên một tiếng, toan xông lên trước nhưng lại bị cánh tay của Tiêu Dung Tư cản lại.
Cho đến khi máu của Tạ Nhiên đã chảy cạn, Tiêu Dung Tư mới lạnh lùng lên tiếng:
“Truyền chỉ ý của trẫm, Thái úy Tạ Nhiên, mang quân bức cung, mưu nghịch phản quốc, tội này dẫu có tự vẫn tạ tội cũng không thể bù đắp."
Nàng ấy xoay người bước lại gần long kiệu, vạt áo bào vàng rực lướt qua mặt đất, nhưng trên mặt chẳng hề lộ ra mảy may cảm xúc thương xót nào, "Truyền lệnh của trẫm, đem thi thể của Tạ Nhiên treo giữa chợ phơi thây thị chúng ba ngày, bá cáo thiên hạ về tội danh mưu phản của hắn. Còn về phần cửu tộc họ Tạ... miễn cho tội c.h.ế.c, tước bỏ quan lộc đày làm thường dân, tất cả lưu đày ra nơi biên cương, trọn đời trọn kiếp không được phép đặt chân về kinh đô."
Ta ngẩng phắt đầu lên, trái tim như bị một bàn tay vô hình bóp chặt. Phơi thây thị chúng ba ngày, hình phạt này đối với người từng xả thân bảo vệ giang sơn, từng cùng nàng kề vai sát cánh suốt một thời niên thiếu, quả thực là quá đỗi khắc nghiệt.
Nhưng khi nhìn góc nghiêng không chút gợn sóng của Tiêu Dung Tư, ta lại bất chợt ngộ ra. Đây không phải là ân oán cá nhân, mà là sự răn đe sấm sét của bậc Đế vương.
Nàng ấy muốn mượn kết cục bi thảm của Tạ Nhiên, để cảnh cáo tất cả những gia tộc thế gia: Kẻ nào dám cả gan cản đường tân chính, dẫu từng lập vô số công lao chiến tích, dẫu từng có bao nhiêu ân tình sâu nặng với nàng trong quá khứ, kết cục cũng sẽ chỉ giống như kẻ này.
Thẩm Bạch cũng thoáng sững sờ, nhưng lập tức khom lưng sâu hơn:
“Thần tuân chỉ. Chỉ là... Tạ Thái úy từng lập công lớn mang quân lên Bắc đánh đuổi quân Hung Nô, lại từng cứu trợ thiên tai giúp bách tính vượt qua nạn đói, hành động bêu đầu thị chúng này, e là sẽ khiến tướng sĩ tiền tuyến cảm thấy nguội lạnh cõi lòng."
"Nguội lạnh cõi lòng?" Tiêu Dung Tư cầm lấy bản quy chế Khoa cử dành cho nữ tử đặt trên án thư, đầu ngón tay lướt nhẹ qua dòng chữ "Nữ tử xuất thân hàn vi cũng có quyền tham gia ứng thí":
“Nếu các tướng sĩ chỉ nhớ đến công lao vĩ đại của Tạ Nhiên, thì lại càng phải khắc cốt ghi tâm hơn nữa việc mưu nghịch phản quốc sẽ tàn phá giang sơn xã tắc mà họ đang tận tâm bảo vệ đến nhường nào. Ngươi lui xuống trước đi, Thẩm Bạch."
"Thần tuân chỉ."
Tiêu Dung Tư đưa mắt nhìn sang ta:
“Nàng cũng về nghỉ ngơi đi, trẫm muốn ở lại một mình yên tĩnh. Ngoài ra, bắt đầu từ ngày mai, nàng hãy cùng trẫm xử lý các công việc liên quan đến khoa cử, tiến độ của tân chính tuyệt đối không được phép dừng lại."
Ta gật đầu, đi được vài bước lại nhịn không được mà quay đầu nhìn nàng ấy một cái.
Tiêu Dung Tư đang cúi đầu chăm chú xem tấu chương, vẻ mặt tập trung vô cùng, dường như người cũ vừa tự vẫn nằm trên vũng máu kia, chẳng qua chỉ là một nốt nhạc dạo mờ nhạt chẳng đáng bận tâm trên con đường xử lý chính vụ của nàng ấy mà thôi.
Đây mới thực sự là bậc Đế vương bẩm sinh, sẽ không bao giờ vì tư tình sâu nặng với một người mà chùn bước trước công cuộc cải cách đại cục.
Ngày Tiêu Dung Tư công bố thân phận nữ nhi của mình với thiên hạ, Thẩm Bạch đã đứng chôn chân bên ngoài hoàng cung suốt một ngày trời.
Ta biết, hắn đứng đó là muốn cầu xin gặp ta.
"Cứ xoắn xuýt ngần ngại làm gì, ra gặp hắn một lát thì cũng có sứt mẻ miếng thịt nào đâu."
Tiêu Dung Tư vừa trêu đùa tiểu công chúa đang nằm ngoan trong tã lót vừa nói. Đúng vậy, mấy ngày trước, nàng ấy đã bình an hạ sinh một tiểu nương tử.
Đứa trẻ này vừa mới chào đời đã được sắc phong làm Hoàng thái nữ. Giang sơn mà mẫu hoàng của nó tự tay đánh chiếm được, sau này tất thảy đều sẽ do nó thừa kế.
Thân phận nữ nhi của Tiêu Dung Tư tuy khiến cả triều đình lẫn chốn nhân gian chấn động, nhưng lại chẳng có lấy một kẻ nào dám đứng ra phản đối. Dù sao thì mượn cớ Tạ gia tạo phản lần trước, nàng ấy đã gạt bỏ thế lực của một đám thế gia quý tộc, gắt gao gom trọn mọi quyền hành vào lòng bàn tay.
Hiện tại phóng mắt nhìn khắp cả triều đình, đâu đâu cũng đều là tâm phúc của nàng. Còn về phần dân chúng, bách tính bình thường ngày ngày đều bận rộn mưu sinh lo cái ăn cái mặc, đào đâu ra tâm trí mà quan tâm đến mấy chuyện thay triều đổi đại này cơ chứ.
"Đi gặp hắn một lát đi." Tiêu Dung Tư dứt khoát hạ lệnh.
Thế là, ta bước đến trước mặt Thẩm Bạch. Khung trời lúc này lất phất đổ mưa giông, trong không khí vấn vương mùi hương thanh mát của cỏ non đầu xuân.
Ta chợt nhớ lại chừng mấy tháng trước, khi ta đứng trước cổng hoàng cung, làn mưa thu buốt giá tạt vào mặt, ta vẫn còn đang muộn phiền vô vọng vì sắp phải gả cho một tên bạo quân.
Còn hiện tại, ta lại sắp sửa khoác áo gấm nhập triều làm quan.
Thẩm Bạch nhìn thấy bóng dáng ta, hốc mắt thoáng chốc ửng đỏ:
“Chiếu Nguyệt, nàng đến rồi."
Ta khẽ gật đầu, lúc này đây khi đứng trước mặt hắn, cõi lòng ta đã chẳng còn mảy may gợn sóng.
"Bệ hạ bảo ta ra gặp ngài một lát," Giọng điệu của ta vô cùng nhẹ nhõm:
“Ngài có điều gì muốn nói với ta sao?"
