Menu

📖 CHƯƠNG 2

~10 phút đọc1.923 từ2/6 chương

Bạch di nương chính thức trở thành di nương của Lục phủ.

Bà ta dọn vào ở sương phòng tốt nhất trong Tây viện, dùng bộ trà cụ men ngọc mà nương ta lúc còn sống yêu thích nhất, dưới cửa sổ bày chậu hoa Thập Bát Học Sĩ mà chính tay nương ta đã chăm bẵm suốt năm năm.

Phụ thân nói:

“Nương con không còn nữa, những món đồ này để đó cũng bám bụi, đưa cho Bạch di nương của con dùng, cũng coi như không lãng phí đồ đạc."

Ta không nói gì, xoay người đi đến từ đường.

Quỳ trước bài vị của nương thân, ta nhặt từng mảnh vỡ của chậu Thập Bát Học Sĩ lên, dùng khăn tay gói kỹ lại. Rễ hoa vẫn chưa c.h.ế.c hẳn, ta mang nó dời ra góc tường trong viện của mình, ngày ngày tưới nước.

Bạch di nương bắt đầu quản lý việc nhà.

Bà ta ra tay mềm mỏng, thưởng phạt phân minh, chưa đầy nửa tháng, hạ nhân đều khen bà ta có tấm lòng lương thiện.

Chỉ có Dương Liễu tức giận nghiến răng:

“Tiểu thư, yến sào nhà bếp đưa tới đều bị đổi thành loại kém chất lượng rồi! Chìa khóa nhà kho bà ta cũng lấy đi, nói là muốn kiểm kê... kiểm kê cái gì chứ? Rõ ràng là muốn nắm rõ gia sản!"

Ta xoay xở miếng ngọc bội dương chi mà nương thân để lại:

“Cứ để bà ta kiểm kê."

"Tiểu thư!"

"Dương Liễu," ta ngước mắt lên, "Ngươi nói xem, đồ ăn cắp, liệu có thể ủ nóng được không?"

Dương Liễu không hiểu ra sao.

Ba ngày sau, nữ nhi của Bạch di nương là Lục Thiên Thiên "bệnh" rồi. Nói là ban đêm bị bóng đè, sốt cao không dứt, khắp người nổi mẩn đỏ.

Lang trung đến ba bốn người, đều lắc đầu nói "gió độc nhập vào người, thuốc thang vô dụng". Bạch di nương khóc ngất trong lòng phụ thân:

“Lão gia, Thiên Thiên mà có mệnh hệ nào, thiếp thân cũng không sống nổi nữa..."

Phụ thân vội vã đi loanh quanh, ánh mắt chợt rơi xuống bên hông ta.

"A Nguyên," ông bước tới, giọng điệu mang theo sự dè dặt dò xét, "Miếng ngọc bội nương để lại cho con... nghe nói có thể trừ tà trấn kinh. Thiên Thiên là muội muội con, con xem có thể..."

"Cho muội ấy mượn đeo vài ngày?" Ta tiếp lời.

Phụ thân liên tục gật đầu:

“Phụ thân biết con coi trọng nó, chỉ vài ngày thôi, đợi Thiên Thiên khỏe lại sẽ trả cho con."

Ta tháo ngọc bội xuống, đưa qua:

“Nếu có thể cứu được muội muội, cứ lấy đi."

Lúc Bạch di nương nhận lấy ngọc bội, đầu ngón tay đều đang run rẩy.

Bà ta đeo cho Lục Thiên Thiên, ngay đêm đó, cơn sốt cao của Lục Thiên Thiên liền rút.

Ngày thứ hai, mẩn đỏ cũng tiêu tán hơn phân nửa.

Phụ thân ôm lấy Lục Thiên Thiên, liên miệng nói "Đúng là vật thiêng".

Khi Bạch di nương nhìn ta, sự cảm kích nơi đáy mắt đã chân thực hơn vài phần.

Nhưng đến ngày thứ bảy, trên cổ bà ta cũng bắt đầu nổi mẩn.

Ban đầu chỉ lác đác vài nốt, sau đó lan ra mu bàn tay, cổ tay, ngứa ngáy lạ thường không thể chịu nổi, cào đến mức máu me be bét. Lang trung xem đi xem lại, chỉ nói "Mạch tượng kỳ lạ, dường như xung khắc với ngoại vật nào đó".

Phụ thân nhớ tới khối ngọc bội kia.

Bạch di nương không chịu tháo, nói "Thiên Thiên vừa mới khỏi, tháo ra e là lại tái phát bệnh". Nhưng mẩn đỏ nổi lên ngày càng nhiều, ban đêm bà ta ngứa không ngủ được, sắc mặt ngày một tiều tụy.

Một tháng sau, bà ta rốt cuộc cũng không chịu đựng nổi nữa, dâng ngọc bội tới trả cho ta.

Ta nhận lấy ngọc bội, dùng khăn tay tỉ mỉ lau chùi.

Bà ta chằm chằm nhìn tay ta, đột nhiên hỏi:

“Đại tiểu thư, ngọc bội này... có phải có điều gì kỳ lạ không?"

Ta ngước mắt nhìn bà ta, khẽ cười:

“Di nương có biết, ngọc bội này là ngọc ấm do nước Nam Chiếu tiến cống, đã được cao tăng khai quang, biết nhận chủ."

"Nhận... nhận chủ?"

"Ừm." Ta thắt lại ngọc bội bên hông, "Năm đó khi nương cầu xin miếng ngọc này cho ta đã nói, ngọc này gặp được huyết mạch họ Lục thì ôn nhuận dưỡng người, gặp kẻ ngoài... liền sẽ cắn trả. Di nương đeo nó mấy ngày nay, có cảm thấy trên người ớn lạnh không?"

Sắc mặt Bạch di nương trắng bệch, lảo đảo lùi lại hai bước.

Từ ngày đó trở đi, bà ta không bao giờ dám chạm vào đồ của ta nữa.

Ngày cập kê, ta quỳ trong từ đường trọn một đêm.

Bài vị của nương thân tĩnh lặng đứng đó trong ánh nến.

Ta châm thêm từng nén hương, trong lòng trống rỗng.

Phụ thân mở tiệc lớn đãi khách ở sảnh trước, ăn mừng Lục Thiên Thiên "khỏi bệnh", Bạch di nương ngồi bên cạnh ông, cười dịu dàng nhu thuận.

Dương Liễu mắt đỏ hoe bước vào:

“Tiểu thư, lão gia ông ấy, ông ấy đã sang tên hai gian cửa tiệm ở thành đông cho Lục Thiên Thiên rồi!"

Đó là tiệm tơ lụa kiếm được nhiều tiền nhất trong của hồi môn của nương ta.

Ta không nói gì, chỉ cắm nén hương cuối cùng vào lư hương.

Làn khói xanh lượn lờ, làm mờ đi dòng chữ trên bài vị.

"Dương Liễu," ta nhẹ giọng nói, "Đi mời Trần chưởng quỹ tới đây."

Trần chưởng quỹ là người cũ của Cẩm Thư Các, nhìn ta lớn lên.

Đêm khuya ông ấy tiến vào phủ, thấy ta một thân y phục trắng quỳ trong từ đường, thở dài một hơi:

“Tiểu thư, lão gia lần này... quả thật quá đáng rồi."

"Không hề." Ta lắc đầu, "Ông ấy trước nay đều như vậy, là do trước kia ta nhìn không rõ."

"Vậy ý của tiểu thư là?"

"Hai gian cửa tiệm đó, cứ để ông ấy cho đi." Ta ngước mắt lên, "Nhưng toàn bộ bạc trắng trên sổ sách, trong vòng ba ngày phải rút đi hết. Vải vóc trong kho, cái nào cần xử lý thì xử lý, cái nào cần chuyển đi thì chuyển đi. Đợi đến khi Lục Thiên Thiên tiếp nhận, ta muốn cửa tiệm đó chỉ còn lại một cái vỏ rỗng."

Trần chưởng quỹ hít ngược một ngụm khí lạnh:

“Việc này... nếu như lão gia mà tra xét..."

"Ông ấy sẽ không tra." Ta mỉm cười, "Bạch di nương sẽ chỉ nói với ông ấy rằng, cửa tiệm buôn bán ế ẩm là do chưởng quỹ không tận tâm. Đến lúc đó, bà ta sẽ đổi người của mình vào tiếp quản. Đợi người của bà ta vào rồi, ông lại dẫn 'chủ nợ' đã chuẩn bị sẵn tới tận cửa — Nhớ kỹ, phải chọn đúng lúc phụ thân có mặt ở đó."

Trần chưởng quỹ nhìn ta, ánh mắt phức tạp:

“Tiểu thư, người năm nay mới mười lăm tuổi."

"Mười lăm là đủ rồi." Ta vuốt ve bài vị của nương thân, "Năm nương ta mười lăm tuổi, đã một mình bôn ba Nam Bắc, bóp mồm bóp miệng tiết kiệm bạc để dành tiền vốn rồi."

Trần chưởng quỹ chắp tay lui xuống.

Ba tháng sau, hai gian cửa tiệm kia "thua lỗ nặng nề", đứa cháu họ xa mà Bạch di nương nhét vào đã cuỗm chút tiền hàng cuối cùng bỏ trốn mất.

Ngày chủ nợ tới tận cửa, phụ thân đang mở tiệc đãi vài vị đồng liêu, cảnh tượng khó coi đến mức khiến ông tức giận đ.ậ.p vỡ cả nghiên mực Đoan Khê mà mình thích nhất.

Bạch di nương khóc lóc thảm thiết, nước mắt tuôn rơi:

“Là do thiếp thân nhìn người không rõ, liên lụy tới lão gia..."

Phụ thân không nói gì, chỉ nhìn ta chằm chằm một cái thật sâu.

Từ đó về sau, ông không bao giờ động đến tài sản nương ta để lại nữa.

Mùa xuân năm mười tám tuổi, ta đến chùa Linh Ẩn làm lễ cầu siêu cho nương thân.

Lúc trở về thì trời đổ mưa, đường núi trơn trượt.

Xe ngựa đi đến một khúc cua gắt thì ngựa bị kinh sợ, phu xe liều mạng ghì chặt dây cương, nhưng cỗ xe vẫn lao thẳng về phía vách núi.

Ngay trong khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc, một bóng đen từ lối rẽ xông ra, một đao chém đứt càng xe, nhưng bản thân lại bị quán tính kéo lăn xuống sườn núi.

Đợi đến khi ta dẫn theo thị vệ tìm được hắn, hắn cả người đầy máu, cuộn tròn trong bụi rậm, tay vẫn nắm chặt thanh đao không buông.

Là một nam tử vô cùng trẻ tuổi, ánh mắt sắc bén, cho dù đang hôn mê, đường nét quai hàm vẫn căng cứng.

Trên vai hắn trúng một mũi tên, vết thương chuyển sang màu đen, là do trúng độc.

"Tiểu thư, lai lịch người này không rõ ràng, hay là..." Thị vệ khuyên ta.

"Khiêng lên xe." Ta tháo áo choàng đắp lên người hắn, "Cứu."

Ta giấu hắn vào trong đoàn xe chở hàng của Cẩm Thư Các, lén đưa về biệt viện ở ngoại ô kinh thành.

Lão lang trung được mời đến xem vết thương, liên tục lắc đầu:

“Loại độc này rất kỳ lạ, lão phu chỉ có thể làm chậm quá trình phát độc, muốn giải, phải dùng Thất Diệp Liên trên núi tuyết."

"Ở đâu có?"

"Trong cung." Lão lang trung nói, "Đây là loại độc chỉ trong đại nội mới có."

Ta nhìn kẻ đang hôn mê bất tỉnh trên giường, chợt mỉm cười:

“Thật trùng hợp, Cẩm Thư Các tháng trước vừa mới nhận mối thu mua hàng cho hoàng cung."

Ngày Thất Diệp Liên được đưa tới, hắn tỉnh lại.

Khoảnh khắc vừa mở mắt, tay hắn liền sờ xuống bên hông —— đao đã ở trong tay ta rồi.

"Tỉnh rồi à?" Ta ngồi bên cửa sổ, chậm rãi gọt lê, "Đao không tồi, đánh bằng huyền thiết, đáng giá cả trăm lượng bạc. Tiền công khám bệnh cứu ngươi, tiền thuốc thang, còn có cả tiền thuê phòng ở biệt viện này của ta, cộng lại tổng cộng là ba trăm bảy mươi hai lượng. Ta xóa số lẻ cho ngươi, tính ba trăm lượng, trả bạc trắng hay ngân phiếu?"

Hắn ngẩn người nhìn ta, nửa ngày sau mới khàn giọng nói:

“... Ta không có tiền."

"Vậy thì làm việc trừ nợ." Ta đưa quả lê qua, "Trước khi vết thương lành, trông coi viện cho ta."

Hắn nhận lấy quả lê, không ăn, chỉ nhìn ta:

“Cô nương không hỏi ta là người thế nào sao?"

"Ngươi muốn nói thì tự nhiên sẽ nói." Ta đứng dậy, "Không muốn nói, ta cứ coi như là nhặt được một con chó giữ nhà vậy."

Khi đi đến cửa, ta nghe thấy hắn cất giọng trầm thấp ở phía sau:

“Thẩm Nghiễn."

"Ta tên là Thẩm Nghiễn."

HomeTrước
Sau