Menu

📖 CHƯƠNG 4

~9 phút đọc1.764 từ4/6 chương

Liễu Y Y đến vào mùa thu.

Cả người mặc đồ tang trắng, bên tóc cài một đóa hoa trắng nhỏ, vừa bước qua cửa đã quỳ sụp xuống trước mặt mẹ chồng, chưa cất lời nước mắt đã tuôn rơi:

“Di mẫu, Y Y hết chỗ nương thân rồi..."

Mẹ chồng ôm lấy ả gọi tâm can bảo bối mà khóc lóc, nói đứa trẻ này số khổ, gả đi chưa được một năm đã góa bụa, nhà chồng không dung nạp, nhà mẹ đẻ chê ả xui xẻo, chỉ đành đến nương nhờ di mẫu.

Thẩm Nghiễn đứng một bên, khẽ nhíu mày:

“Biểu muội nén bi thương."

Liễu Y Y ngước đôi mắt đẫm lệ nhìn hắn, ánh mắt kia như chú nai con hoảng sợ, ướt át, lại mang theo ý câu dẫn:

“Nghiễn biểu ca..."

Ta ngồi ở vị trí bề dưới, ung dung chậm rãi uống trà.

Từ ngày đó, trong phủ lại có thêm một kẻ "đáng thương".

Liễu Y Y ở tại Ỷ Mai Các gần viện chính nhất, cứ dăm bữa nửa tháng lại "đổ bệnh".

Hễ ả bệnh, mẹ chồng lại giục Thẩm Nghiễn qua thăm.

Ban đầu hắn còn dẫn ta đi cùng, sau này dần dà lại đi một mình.

Lúc về, trên người mang theo mùi hương thuốc nhàn nhạt.

"Muội ấy thân thể yếu ớt, lại đau buồn quá độ, ho kịch liệt lắm." Hắn day day mi tâm, "Ta sai nhà bếp chưng lê đường phèn rồi, nàng... có muốn uống một bát không?"

"Không cần." Ta lật một trang sổ sách, "Ta không thích đồ ngọt."

Hắn im lặng một lát, nói:

“Vậy nàng nghỉ ngơi sớm đi, ta đến thư phòng."

Lúc cửa đóng lại, kéo theo một cơn gió, thổi cho ánh nến lay động.

Về sau nữa, hắn bắt đầu mang đồ cho Liễu Y Y.

Có khi là bánh táo đỏ ở thành đông, có khi là hạt dẻ rang đường ở góc phố, mỗi lần đều tiện tay mang cho ta một phần:

“Tiện đường mua, nàng nếm thử đi."

Ta đem bánh táo đỏ ban cho Dương Liễu, tiếp tục đối chiếu sổ sách.

Hộp hạt dẻ rang đường kia, ta không đụng đến một hạt nào.

Hạ nhân đã mua hạt dẻ lột sẵn ở quán trà, bày đầy một đĩa để ngay tầm tay ta.

Thứ ta muốn từ trước tới nay chưa bao giờ là hạt dẻ, mà là tấm lòng độc nhất vô nhị, lặn lội băng qua nửa vòng kinh thành kia.

Nhưng hắn hình như quên mất rồi.

Lập đông, Liễu Y Y "vô ý" ngã xuống hồ hoa sen.

Thẩm Nghiễn vừa hay đi ngang qua, liền nhảy xuống vớt ả ta lên.

Cả người ả ướt sũng, run rẩy thu mình trong lòng hắn, mặt vùi vào trước ngực hắn, ngón tay nắm chặt vạt áo hắn.

Ta đứng dưới hiên lanh, nhìn hắn bế người vào nhà, gọi lang trung, nấu canh gừng, tất bật chạy ra chạy vào.

Dương Liễu tức đến đỏ bừng mắt:

“Tiểu thư, ả ta cố ý mà! Tuyết bên hồ hoa sen rõ ràng đã được quét sạch sẽ, sao có thể..."

"Dương Liễu," Ta ngắt lời nàng ấy, "Đi vào kho lấy xấp vải gấm mây kia ra, đem tặng cho biểu cô nương, cứ bảo ta cho muội ấy để an ủi trấn kinh."

"Tiểu thư!"

"Đi đi."

Gấm mây vừa được đưa tới, Liễu Y Y liền đích thân đến tạ ơn.

Ả ta mặc bộ y phục may bằng gấm mây kia, tôn lên vòng eo thon gọn mỏng manh, sắc mặt vẫn còn nhợt nhạt, lại càng thêm vẻ đáng thương nhu nhược.

"Đa tạ biểu tẩu." Ả ta nhún người hành lễ, lúc ngước mắt lên, ánh mắt dừng lại trên mặt ta một chút, rồi lại nhanh chóng cụp xuống, "Vải này thật sự rất đẹp, Y Y chưa từng thấy tấm vải nào đẹp đến thế..."

"Thích là tốt rồi." Ta mỉm cười, "Thân thể ngươi ốm yếu, sau này đi đứng cẩn thận một chút. Lần này là ngã xuống hồ hoa sen, lần sau nếu lỡ va phải hòn non bộ, thì chưa chắc đã có được vận may tốt như thế này đâu."

Sắc mặt ả ta trắng bệch, móng tay găm thẳng vào lòng bàn tay.

Đêm đó, Thẩm Nghiễn về rất trễ.

Trên người mang theo hơi men, nhưng ánh mắt lại rất tỉnh táo.

Hắn đứng ở cửa nhìn ta hồi lâu, lâu đến mức ta cứ ngỡ hắn muốn nói điều gì, nhưng hắn lại chỉ bước tới, ôm ta từ phía sau.

"A Nguyên," Hắn vùi mặt vào hõm cổ ta, giọng rầu rĩ, "Chuyện hôm nay, chỉ là ngoài ý muốn."

Ta không nói gì.

"Trong lòng ta chỉ có nàng." Hắn siết chặt vòng tay, "Nàng biết mà, đúng không?"

Ta biết sao?

Ta không biết.

Ta chỉ biết, lúc hắn ôm ta, trên người vương một mùi hương hoa nhài thoang thoảng, là của Liễu Y Y.

Lập xuân, Liễu Y Y mang thai.

Tin tức là do ma ma hầu hạ bên cạnh mẹ chồng đến truyền, giọng điệu mang theo vẻ đắc ý không sao giấu được:

“Phu nhân nói rồi, đây là chuyện hỉ lớn của phủ Quốc công, phải lo liệu cho thật tốt. Thiếu phu nhân, người xem..."

"Xem cái gì?" Ta đặt sổ sách xuống.

Ma ma nghẹn họng một lúc, đành cắn răng nói tiếp:

“Biểu cô nương nay thân đã mang thai, lại tiếp tục ở Ỷ Mai Các thì không hợp quy củ. Phu nhân nói, muốn dọn dẹp lại Lê Hương Viện, để biểu cô nương chuyển qua đó, phân thêm hai nha hoàn, một ma ma tới hầu hạ..."

"Được thôi." Ta gật đầu, "Cứ làm theo lời mẫu thân dặn đi."

Ma ma sững sờ trong giây lát, dường như không ngờ ta lại dễ dãi đến thế.

Bà ta thăm dò nói tiếp:

“Còn nữa... Biểu cô nương nay mang thai, tiền sinh hoạt hàng tháng này, cùng với chi phí ăn mặc, liệu có nên tăng thêm một chút không? Dẫu sao mang thai cũng là cốt nhục của phủ Quốc công..."

"Tăng bao nhiêu?"

"Phu nhân nói, cứ dựa theo định mức của một di nương đàng hoàng mà làm."

Ta bật cười:

“Mẫu thân nói đùa rồi. Biểu cô nương là khách, làm gì có cái đạo lý khách lại nhận định mức của di nương? Cứ tính theo mức của đại nha hoàn trong phủ, rồi thêm cho ba phần nữa đi."

Sắc mặt ma ma lập tức thay đổi:

“Thiếu phu nhân, chuyện này, chuyện này không hợp quy củ—"

"Quy củ?" Ta ngước mắt lên, "Quy củ gì cơ? Là quy củ của phủ Quốc công, hay là quy củ do tự mẫu thân đặt ra?"

Ma ma không dám nói câu nào nữa.

"Về báo lại với mẫu thân," Ta bưng chén trà, nhẹ nhàng thổi thổi bọt nổi trên mặt nước, "Đứa con trong bụng biểu cô nương rốt cuộc có phải là huyết mạch phủ Quốc công hay không, vẫn chưa có gì chắc chắn đâu. Đợi sinh ra, trích máu nhận thân rồi, nên cho bao nhiêu thì một cắc cũng không thiếu. Còn trước lúc đó..."

Ta dừng lại một chút, nhìn thẳng vào mắt bà ta:

“Bảo ả yên phận một chút."

Ma ma sợ hãi lăn lê bò lết bỏ chạy.

Dương Liễu lo lắng sốt ruột:

“Tiểu thư, bên chỗ lão phu nhân e là..."

"Sợ cái gì?" Ta nhấp một ngụm trà, "Bà ta mà dám làm ầm lên, ta cũng dám đưa Liễu Y Y tới chỗ Kinh Triệu Doãn, kiện ả tội lén lút tư thông, làm bẩn huyết mạch. Ngươi xem bà ta gánh nổi nỗi nhục này không, hay là Thẩm Nghiễn gánh nổi?"

Dương Liễu hít ngược một ngụm khí lạnh:

“Nhưng, nhưng đứa con kia lỡ như là..."

"Là thật thì đã sao?" Ta cười lạnh, "Phủ Quốc công không thiếu trẻ con. Ta đây lại càng không thiếu."

Nhưng Thẩm Nghiễn thiếu.

Đêm đó hắn trở về, vành mắt đỏ hoe. Hắn đứng trong phòng ta một hồi lâu, mãi sau mới cất giọng khàn khàn:

“A Nguyên, đứa con của Y Y... là của ta."

Tay ta gảy bàn tính vẫn không dừng lại:

"Hôm đó ta uống quá say," Giọng hắn ngày một nhỏ, "Ta đã nhìn nhầm nàng ấy thành nàng..."

"Vậy thì sao?" Ta ngước mắt nhìn hắn.

Hắn há miệng, nhưng không thốt nên lời.

"Vậy nên chàng muốn nạp ả làm thiếp?" Ta thay hắn hỏi, "Để ả sinh đứa con đó ra, gọi ta bằng mẫu thân, tương lai sẽ chia chác gia sản với con của ta, cướp đi tiền đồ của con ta ư?"

"Ta sẽ không!" Hắn vội vàng đáp, "Ta sẽ không để cho bất cứ ai vượt mặt nàng! A Nguyên, nàng tin ta đi, trong lòng ta chỉ có nàng—"

"Nhưng chàng đã đụng vào ả." Ta ngắt lời hắn, giọng vô cùng tĩnh lặng, "Thẩm Nghiễn, bẩn thì chính là bẩn rồi."

Hắn như bị ai rút cạn sức lực, loạng choạng lùi lại một bước, ngã khuỵu xuống ghế.

Đã qua rất lâu, lâu đến mức ánh nến sắp tàn, hắn mới cúi đầu thều thào:

“Đứa nhỏ đó... dẫu sao cũng là một sinh mạng. Y Y... nàng ấy không thân thích nương tựa, nếu đến cả đứa nhỏ này cũng chẳng còn, nàng ấy thực sự sẽ không sống nổi mất."

Ta đột nhiên muốn bật cười.

Hóa ra trong mắt hắn, Liễu Y Y là kẻ "không thân thích nương tựa", còn ta là một bức tường đồng vách sắt.

Liễu Y Y "sống không nổi", thì ta nên chắp tay dâng nhường đi phu quân, dâng vị trí chính thất, dâng cả cái cơ ngơi mà khó khăn lắm ta mới giành được hay sao.

"Thẩm Nghiễn," Ta nhẹ nhàng hỏi, "Chàng còn nhớ rõ, vào đêm thành thân chàng đã từng nói những gì không?"

Hắn ngẩng đầu nhìn ta, trong mắt đầy vẻ hoang mang mờ mịt.

"Chàng nói, trong cái nhà này ta muốn thế nào thì làm thế ấy." Ta mỉm cười nhẹ, "Vậy bây giờ ta nói, Liễu Y Y và cái thai trong bụng ả, không thể giữ."

Sắc mặt hắn phút chốc trắng bệch như tờ giấy.

HomeTrước
Sau