Menu

📖 CHƯƠNG 8

~5 phút đọc997 từ8/10 chương

Lúc ở Thẩm phủ tại Thanh Châu, người làm sau lưng đều nói ta là đứa ngốc, ngay cả cơm trộn sỏi cũng nuốt xuống.

Đang náo nhiệt, Ngũ Công chúa hùng hùng hổ hổ tới, tròng vào cổ ta một cái kiềng vàng ròng nặng trịch.

"Bù quà gặp mặt cho Loan Loan!"

Nàng ấy cười rạng rỡ.

Ta lén cắn một cái, trên kiềng vàng để lại hai dấu răng nông choẹt.

"Cái này... đổi được rất nhiều rất nhiều kẹo không?"

Cái vòng tay lần trước, Tống Vân Diễm cất đi giúp ta rồi, không cho ta đổi kẹo.

"Mỗi lần Đại ca ca uống thuốc đều chê đắng, cứ không chịu uống hẳn hoi. Ta muốn mua kẹo, đợi huynh ấy uống thuốc xong thì cho huynh ấy một viên."

Mắt Ngũ Công chúa cong lên, cúi người hôn chụt một cái lên mặt ta.

"Loan Loan ngoan, không uổng công Đại ca thật thương muội."

Mỗi tháng vào ngày rằm thân thể Tống Vân Diễm sẽ khó chịu. Vũ Dương nói, hắn vì sinh đôi đẻ non, tiên thiên thể nhược, cần quanh năm uống thuốc điều dưỡng. Nhưng hắn lại cứ lén đổ thuốc đi. Tháng trước bị ta bắt gặp, ta bưng bát thuốc nhấp một ngụm nhỏ, mặt nghiêm lại học theo giọng điệu ngày thường của hắn.

"Thuốc này không đắng, Đại ca ca không được đổ."

Hắn sững sờ, vậy mà thật sự nhận lấy uống một hơi cạn sạch. Đợi hắn đặt bát xuống, ta mới "ọe" một tiếng, nước mắt tuôn rào rào đầy mặt.

"Đắng quá... đắng quá đi!"

Tan tiệc, ta bưng cái kiềng vàng kia đi tìm Tống Vân Diễm.

Hôm nay là ngày rằm. Hắn dựa vào bên giường, bưng bát thuốc nhíu mày, chần chừ mãi không muốn uống. Ta trịnh trọng đặt cái kiềng vào lòng bàn tay hắn.

"Đại ca ca, huynh ngoan ngoãn uống thuốc, cái này tặng cho huynh. Đổi thật nhiều thật nhiều kẹo chóp. Đến lúc đó, huynh một viên, ta một viên."

Ánh mắt Tống Vân Diễm dừng lại trên hai dấu răng trên kiềng vàng, khóe môi nhếch lên.

"Đại ca ca không sợ đắng."

"Vậy trước đó huynh còn lén đổ đi."

Ta vạch trần hắn. Ý cười của hắn đậm thêm chút.

"Sau này không đổ nữa. Ta còn phải bên cạnh Loan Loan thật lâu thật lâu."

Nói xong thì ngửa đầu uống cạn bát thuốc.

"Ngày mai Lạc thần y sẽ đến. Loan Loan, châm cứu sẽ đau đấy, có sợ không?"

Ta xắn tay áo lên, xắn đến tận nách.

"Không sợ! Trước đây Thu Ý và Hứa ma ma cũng thường châm ta."

Dưới ánh nến, trên cánh tay gầy guộc lộ ra những lỗ kim chi chít, nông sâu không đều. Nụ cười của Tống Vân Diễm đột ngột đông cứng. Hắn nắm lấy cánh tay ta, gân xanh trên mu bàn tay nổi lên.

"... Những thứ này đều là bọn họ châm?"

Ta gật đầu.

"Đại phu châm trên đỉnh đầu, bọn họ châm cánh tay. Nói là như vậy ta mau khỏi. Lần đầu tiên Tú Nhi tỷ tỷ giúp ta tắm rửa nhìn thấy còn tưởng là Đại ca ca châm, lén lút khóc đấy. Tỷ ấy bảo ta sau này đừng chọc Đại ca ca tức giận."

Tống Vân Diễm từ kẽ răng gằn ra từng chữ một:

"Thẩm, Tĩnh, Chi."

Ta bỗng nhiên rùng mình một cái, rụt người về phía hắn. Sắp mưa rồi sao?

Sao tự dưng cảm thấy hơi lạnh.

Sau khi châm cứu liên tục ba ngày, cảm giác sương mù bao phủ trong đầu ta dường như nhạt đi một chút. Đúng lúc thần y nói cần dừng một ngày tĩnh dưỡng, ta kéo Vũ Dương ra phố mua kẹo.

"Loan Loan tiểu thư, muội có mang bạc không?"

Vũ Dương cố ý trêu ta.

Ta đảo mắt: "Không mang, nhưng có huynh mà!"

Vũ Dương trợn tròn mắt: "Châm cứu này hiệu quả linh nghiệm thế à? Mới ba ngày, đầu óc xoay chuyển còn nhanh hơn cả ta."

Lúc đi qua một tửu lầu, bụng ta réo lên ùng ục. Vũ Dương đưa ta vào dùng cơm, thức ăn còn chưa lên đủ, một bóng người bỗng nhiên dừng trước bàn bọn ta.

"Loan Loan... thật sự là muội sao?"

Ta ngẩng đầu lên, thấy Thẩm Tĩnh Chi đang đứng đó, trên mặt mang theo vẻ khiếp sợ. Là ca ca!

Không đúng!

Hắn ta bây giờ... đã không còn là ca ca của ta nữa. Hắn ta là ca ca của Thẩm Như Ý.

Đang nghĩ ngợi, Thẩm Như Ý từ sau lưng hắn ta ló đầu ra, khoác tay hắn ta, giọng nũng nịu.

"Ca ca, chính là nó! Suýt nữa hại muội chế-t đuối, lại cướp mất sự nổi bật của muội ở tiệc thưởng hoa, còn hại muội thất sủng trước mặt Hoàng hậu, ngay cả Lục Công chúa cũng bị liên lụy cấm túc..."

Thẩm Tĩnh Chi nhíu mày nhìn ta, giọng nghiêm khắc:

"Loan Loan, sao muội lại ở cùng Tiêu Dao Vương? Muội có biết hắn tàn bạo, vui buồn thất thường không?"

Ta chộp lấy cái đùi gà trong đĩa ném qua đó: "Không cho phép nói xấu Đại ca ca ta!"

Vũ Dương bước lên một bước, chắn trước người ta.

"Thẩm đại nhân, muội muội của ngài đang khoác tay ngài kìa. Vị này là nghĩa muội của Vương gia bọn ta, xin ngài nhìn cho rõ."

Thẩm Tĩnh Chi lại chỉ nhìn chằm chằm ta, giọng dịu đi một chút:

"Loan Loan, muội không nhận ca ca nữa sao? Theo ta về đi, cha mẹ đều rất nhớ muội. Nghe lời, đi nhận lỗi với Hoàng hậu nương nương, cứ nói hôm đó rơi xuống nước là do muội tự mình không cẩn thận..."

"Ta không sai."

Ta thẳng lưng lên.

HomeTrước
Sau