📖 CHƯƠNG 7
Thẩm Như Ý khóc đến hoa lê dính hạt mưa: "Thần nữ chỉ là muốn cảnh cáo nó... nó, nó muốn làm cá chép bể bụng..."
"Hoàng huynh!"
Lục Công chúa nhào tới che chở cho Thẩm Như Ý.
"Như Ý thật sự không cố ý đâu, muội ấy chỉ là quá lo lắng cho mấy con cá thôi..."
Hoàng thượng nhắm mắt lại, giọng mệt mỏi: "Đưa Thẩm Như Ý xuất cung, vĩnh viễn không được vào cung nữa."
Thẩm Như Ý như bị sét đá-nh, bỗng nhiên thét lên chói tai:
"Hoàng hậu nương nương đừng bỏ rơi thần nữ! Đại sư rõ ràng đã nói, số mệnh thần nữ vượng tử, chỉ có ở lại bên cạnh nương nương, nương nương mới có thể hạ sinh long tự!"
Hoàng hậu cười lạnh một tiếng: "Tâm địa ngươi ác độc đến mức này, bổn cung có sinh được Hoàng tử hay không là số mệnh của bổn cung, liên quan gì đến ngươi!"
Hoàng thượng nhìn về phía Tống Vân Diễm, thở dài:
"Thẩm Như Ý này là nghĩa muội của Thẩm Tĩnh Chi. Trụ trì Đại Giác tự từng nói số mệnh nàng ta đặc biệt, có thể vượng tử tự, nên mới đưa vào cung... Dạo trước quả thực Hoàng hậu chẩn ra hỉ mạch, nhưng chưa được bao lâu thì sảy mất."
Tống Vân Diễm ngước mắt: "Hoàng thượng tin cái này?"
Hoàng thượng có chút lúng túng dời mắt đi.
Tống Vân Diễm không nói thêm nữa, chỉ lạnh nhạt liếc Thẩm Như Ý một cái.
"Nàng ta đã thích đẩy người xuống nước thì để cho nàng ta tự mình nếm thử mùi vị đó đi. Giữ lại cái mạng là được."
Lúc thị vệ tiến lên lôi người đi, Thẩm Như Ý cuối cùng cũng sợ rồi, giãy giụa khóc la:
"Vương gia tha mạng! Thần nữ biết sai rồi! Hoàng thượng! Hoàng hậu nương nương!"
Tiếng kêu dần xa.
Tống Vân Diễm dém lại góc chăn cho ta: "Ngủ đi, ca ca ở đây."
Ta nắm lấy ngón tay hắn, nhỏ giọng hỏi: "Đại ca ca, Thẩm Như Ý kia... thật sự là nghĩa muội của ca ca cũ của ta sao?"
Hắn ừ một tiếng. Trong ngực có chút buồn bực, không nói rõ là đau lòng, hay là thực sự uống nhiều nước quá.
Hoàng thượng cấm túc Lục Công chúa để nàng ta tỉnh táo lại. Ta uống xong thuốc, ngủ một giấc, vã mồ hôi xong, mới được Tống Vân Diễm bọc trong áo choàng dày cộm bế về Tiêu Dao Vương phủ.
Vũ Dương nghe nói ta rơi xuống nước phát sốt tức giận đi vòng quanh trong sân, nghiến răng nghiến lợi nói muốn nửa đêm trùm bao tải đá-nh Thẩm Tĩnh Chi.
"Cái thứ khốn nạn đó! Nhặt đại một cô nhi nửa đường rồi nhận làm muội muội, chỉ vì Thẩm Như Ý đó có vài phần giống Loan Loan tiểu thư."
Vũ Dương căm phẫn nói.
"Thuộc hạ đã tra xét rồi, nàng ta vốn họ Lý, không biết Lý gia đụng phải cái dớp gì, chế-t hết chỉ còn lại mình nàng ta. Khéo sao lúc Lục Công chúa chọn người bồi thị, đại sư nói mệnh nàng ta vượng tử... Bây giờ Thẩm gia coi nàng ta như tròng mắt. Theo ta thấy, nàng ta giống Loan Loan tiểu thư ở chỗ nào chứ? Tuổi tác còn lớn hơn Loan Loan năm tuổi!"
Tống Vân Diễm lạnh lùng liếc hắn ta một cái: "Câm miệng."
Ta lại nghe lọt tai, ngẩng đầu hỏi: "Có phải... ca ca nhớ ta quá mới tìm một nghĩa muội giống ta không?"
Tống Vân Diễm cúi đầu nhìn ta: "Muội muốn quay về à?"
"Không muốn. Nhưng mà... huynh ấy nhớ ta, tại sao không tới tìm ta, lại đi tìm một người giống ta chứ?"
Ta nhíu mày, cố gắng nhớ lại những lời Vũ Dương từng nói.
"Chuyện này hình như... giống đạo lý Trương đại nhân nhà bên cạnh sau khi phu nhân chế-t thì cưới liên tiếp năm sáu bảy tám phòng tiểu thiếp về để tự an ủi mình, đúng không?"
Tống Vân Diễm chuyển ánh mắt sang Vũ Dương, giọng điệu hơi trầm: "Thường ngày ngươi dạy Loan Loan thế này à?"
Vũ Dương rụt cổ: "Ta... thuộc hạ cái đó..."
Hắn ta cuống đến mức vò đầu bứt tai.
Ta: "Đại ca ca, là ta tự nghe được. Vũ Dương đại ca nói, Trương đại nhân đó là tìm thế thân, là tự lừa mình dối người."
Tống Vân Diễm ôm ta sát vào lòng hơn.
"Muộikhông phải thế thân của bất kỳ ai. Thẩm Tĩnh Chi không cần muội là hắn ta mắt mù tâm đui. Hắn ta có tìm mười, tìm trăm kẻ giống muội cũng không bằng một phần của muội."
Hắn giơ tay, dùng ngón tay cái lau đi giọt nước mắt không biết tràn ra từ lúc nào nơi khóe mắt ta.
"Còn về Thẩm Như Ý kia… Nàng ta đã thích làm cái bóng của người khác thì cứ để nàng ta sống trong bóng tối cả đời đi."
Vũ Dương ở bên cạnh lầm bầm: "Vương gia, bây giờ Thẩm gia đó nâng niu nàng ta lắm, nghe nói còn muốn tổ chức tiệc thưởng hoa vì nàng ta, chính thức ra mắt thế gia trong kinh đấy."
Tống Vân Diễm cười khẩy một tiếng.
"Vậy thì cứ để nàng ta tha hồ mà nổi bật."
Ngày Thẩm gia gióng trống khua chiêng tổ chức tiệc thưởng hoa, Tống Vân Diễm cũng mở tiệc ở Tiêu Dao Vương phủ vì ta. Những nhân vật có má-u mặt trong kinh, gần như đều đến bên này.
Khắp vườn cười nói, ai gặp ta cũng khen lanh lợi đáng yêu, linh khí bức người.
Vũ Dương thay ta nhận quà mỏi cả tay, khóe miệng sắp toét đến tận mang tai.
Ta biết những lời khen đó hơn nửa là trái lòng. Ta thông tuệ ở chỗ nào chứ?
