Menu

📖 CHƯƠNG 6

~5 phút đọc1.002 từ6/10 chương

Vũ Dương phì cười ra tiếng: "Hóa ra chuyện 'cưới Công chúa' đồn đại ầm ĩ ở Thanh Châu là do Thẩm Tĩnh Chi đơn phương tình nguyện à?"

Ngũ Công chúa lại nhón một quả nho nhét vào tay ta, cười híp mắt ghé sát lại.

"Tiểu Loan Loan, ca ca cũ kia của muội mắt mũi có vấn đề, vứt bỏ trân châu, nhặt lấy mắt cá. Nhưng mà giờ thì tốt rồi, muội có một người ca ca tốt hơn rồi."

Lúc nàng ấy rời đi, bỗng nhiên ôm thốc ta vào lòng, lén la lén lút đi ra ngoài.

"Tiểu Loan Loan theo ta về cung chơi hai ngày."

"Bỏ xuống."

Giọng nói của Tống Vân Diễm truyền đến từ phía sau. Ngũ Công chúa giả vờ như không nghe thấy, bước chân càng nhanh hơn.

Tay áo màu huyền huyễn hoặc lướt qua, Tống Vân Diễm đã chắn trước cửa. Hắn không nói gì, chỉ lạnh nhạt liếc nàng ấy một cái. Ngũ Công chúa bĩu môi, không cam lòng không tình nguyện đưa trnàng ta về.

"Đồ keo kiệt!"

Nàng ấy không cam tâm nói: "Hôm khác ta lại đến tìm Loan Loan chơi!"

"Muội mới keo kiệt."

Tống Vân Diễm vững vàng đón lấy ta.

"Đến một chuyến ăn của ta hai chùm nho, ngay cả quà gặp mặt cũng không mang cho Loan Loan."

Ngũ Công chúa a lên một tiếng, vội tháo chiếc vòng ngọc dương chi trên cổ tay đeo vào tay ta.

"Cái này là năm ngoái Nhị ca nhét cho ta, cho Loan Loan đeo chơi!"

Chiếc vòng lỏng lẻo trên cổ tay gầy guộc của ta.

Ta tháo xuống, nhét vào vạt áo Tống Vân Diễm: "Đại ca ca, đổi kẹo ăn."

Ngũ Công chúa: "..."

Hôm sau, trong cung truyền lời nói Hoàng thượng muốn gặp ta.

Khóe miệng Tống Vân Diễm hơi nhếch lên: "Đi, Đại ca ca đưa muội đi kiếm một món hời."

Hoàng thượng gặp ta ở Ngự Thư Phòng, sững sờ hồi lâu.

"Đại ca, đứa bé này… Nó trông có chút giống..."

Hắn ta không nói tiếp, ánh mắt dừng lại trên mặt ta một lát, rồi chuyển sang Tống Vân Diễm.

"Loan Loan, gọi Hoàng thượng."

"Hoàng thượng."

Ta ngoan ngoãn gọi.

Lúc này Hoàng hậu cũng bước vào, vừa thấy ta mắt liền sáng lên, nắm lấy tay ta nói muốn nhận làm nghĩa nữ.

Hoàng thượng cười lắc đầu: "Hoàng hậu chậm chân rồi, Đại ca đã nhận làm nghĩa muội rồi."

Hắn ta cúi người hỏi ta: "Loan Loan muốn ban thưởng gì?"

Ta nhớ tới lời Tống Vân Diễm, từ trong ngực móc ra chiếc túi vải ngày thường đựng mứt quả, hai tay dâng cao.

"Đại ca ca nói đưa ta tới kiếm một món hời, ta mang túi theo rồi."

Hoàng thượng và Hoàng hậu nhìn nhau, đồng thời bật cười.

"Đứa nhỏ này thật là thành thật!"

Hoàng thượng vậy mà thật sự nhận lấy cái túi, bảo cung nhân bỏ đầy một túi dạ minh châu đưa trả lại cho ta.

Sau đó hắn ta căn dặn Phúc công công: "Đưa Loan Loan cô nương đi dạo Ngự Hoa Viên."

Ta ở bên hồ sen cho cá ăn, bóp vụn thức ăn cho cá rắc từng chút một. Phúc công công sợ ta đói, đặc biệt đi lấy điểm tâm rồi.

"Các ngươi ăn ít thôi, ăn béo quá sẽ bị ăn thịt đấy."

Bên cạnh bỗng nhiên vang lên một tiếng cười nhạo.

"Ở đâu ra đứa nhà quê, lại muốn ăn cá chép ngự ban?"

Ta quay đầu lại, thấy hai thiếu nữ y phục lộng lẫy lớn hơn ta một chút đứng trên bậc đá.

Phúc công công vội vã chạy về, khom người nói: "Lão nô tham kiến Lục Công chúa, Thẩm cô nương."

Lục Công chúa nhướng mày: "Ai cho phép ngươi cho cá ăn ở đây? Ăn no bể bụng ngươi có đền nổi không? Cái mạng tiện của ngươi còn không bằng một hồ cá này."

Vị Thẩm cô nương kia che miệng cười khẽ, bỗng nhiên hô lên: "Ui da, có phải con cá kia bị bể bụng chế-t rồi không?"

Lời còn chưa dứt, nàng ta nhân lúc ta không phòng bị, mạnh mẽ lao lên, đẩy ta xuống hồ!

Ta rơi xuống nước, ùng ục uống mấy ngụm, bụng cũng căng lên. Rất nhiều cá bơi lội quanh người ta, ta muốn bắt một con cho ca ca, nhưng tay với mãi không tới.

Lúc sắp không thở nổi nữa, một bóng người nhảy ùm xuống, vớt ta lên. Ta mơ màng nghe thấy tiếng Tống Vân Diễm đang gọi thái y.

Khi tỉnh lại, trong phòng nồng nặc mùi thuốc. Xuyên qua màn lụa, ta thấy ở cửa có hai bóng người đang quỳ. Là Lục Công chúa kia và Thẩm cô nương đã đẩy ta, cả hai đều đang khóc thút thít.

Ngũ Công chúa tức giận đến mức giọng run run: "Còn có mặt mũi mà khóc! Ngày thường đúng là chiều hư các ngươi rồi!"

"Loan Loan thế nào rồi?"

Là giọng của Hoàng hậu.

Thái y cung kính đáp lời: "Tiểu thư bị nhiễm lạnh, hơi sốt, nhưng tính mạng không ngại. May mà cứu kịp thời..."

Sắc mặt Hoàng thượng xanh mét, Hoàng hậu cũng lạnh mặt không nói gì.

Tống Vân Diễm ngồi bên giường, ngón tay chạm vào trán ta: "Còn đau chỗ nào không?"

Ta lắc đầu: "Không đau nữa."

"Đại ca ca, dưới nước nhiều cá lắm, vây quanh ta xoay tròn. Tiếc là ta không bắt được... đợi ta khỏe lại, bắt một con to nhất tặng huynh."

Ngũ Công chúa nghe vậy quay đầu trừng mắt nhìn hai người đang quỳ trên đất.

"Kiêu Dương! Nói rõ ràng, ai bảo ngươi đẩy Loan Loan?"

Lục Công chúa hoảng hốt xua tay: "Không phải muội! Là Như Ý... là Như Ý đẩy!"

HomeTrước
Sau