Menu
12 Ngày Đêm Ở Tây Cảng: Nhật Ký Đào Thoát Của Một IT

12 Ngày Đêm Ở Tây Cảng: Nhật Ký Đào Thoát Của Một IT

LoạiTruyện Chữ
Tác giảZhihu
Lượt xem0Yêu thích0Chia sẻ0
Trạng tháiĐã đủ bộ

Tôi chẳng thể ngờ rằng, chiếc xe bảy chỗ màu trắng ấy lại chính là chuyến xe định mệnh đưa mình thẳng xuống địa ngục.

Mọi chuyện bắt đầu từ một ly trà sữa bên lề đường tại Tây Cảng. Tôi vừa bị sa thải khỏi một công ty khởi nghiệp — vốn liếng cạn kiệt, nhân viên lần lượt rời đi, và tôi là người cuối cùng tra chìa khóa khóa cửa. Thất nghiệp lại thêm thất tình, tôi mua tấm vé một chiều sang Siem Reap rồi bắt xe buýt đến đây. Nghe người ta kháo nhau rằng biển ở đây đẹp, sòng bài lại sầm uất, rất thích hợp để "tìm lại chính mình".

Đó là sai lầm lớn nhất đời tôi.

Tây Cảng không hề rực rỡ như những lời quảng cáo. Đường phố bụi bặm mù mịt, các sòng bài đồng loạt đóng cửa sau lệnh cấm năm 2019, khách sạn bỏ hoang nằm la liệt. Tôi lang thang qua khu phố người Hoa — nơi mà 90% biển hiệu đều viết bằng tiếng Trung, xung quanh toàn là quán ăn Phúc Kiến, tiệm mát-xa và tiệm cầm đồ.